ROYAL = "Read Ourself, Yourself, All, Life" - "Đọc Chúng ta, Chính bạn, Tất cả, Cuộc sống"
"ROYAL SPACE, CURRENT AKASHIC COSMIC RECORDS - KHÔNG GIAN HOÀNG GIA, THƯ TỊCH VŨ TRỤ AKASHIC HIỆN TẠI"
Bạn không đọc nhầm đâu đây chính là những dòng review nằm trên cuốn sách “Hờn cả thế giới” . Nghe có vẻ vô lý nhưng ngẫm lại rất hợp lý, sự sáng tạo không ngừng của Cynical Chick đã làm nên sự khác biệt đột phá của bản thân khi ông viết về cuốn sách nói triết lý.
Cuốn sách Hờn Cả Thế Giới - Chung Sống Với Thế Giới Này Bằng Cách Ghét Nó
Đôi điều về Tác giả Cynical Chick
Là một chú gà thấy hờn cả thế giới, sống tại vườn thú Chán đời.
Là kẻ vô dụng, lười giặt quần áo, lười dọn dẹp nhà cửa, lười vận động, lười ăn thức bổ dưỡng.
Có danh thiếp màu hồng, và sở thích lập dị là ấp trứng.
Điều đặc biệt chỉ có trong “Hờn cả thế giới”
Rất nhiều người hỏi tôi chán đời là sao? Rồi tại sao lại hờn cả thế giới?
Cuốn sách này chứa đựng những câu trả lời sâu lắng đáng chờ đợi. Mong rằng các câu trả lời triết lý và đầy ngụ ý này sẽ dẫn dắt cuộc đời của tất cả chúng ta.
Nhưng thực ra tôi chán đời chỉ vì tôi biếng nhác thôi.
Mượn hình ảnh các loài động vật để chia sẻ những triết lý, góc nhìn đa chiều về cuộc sống chính là nội dung chính của “Hờn cả thế giới”.
Từ hài hước, giải trí đến suy ngẫm cuộc đời
Trước đây khi nói về sách triết lý chúng ta sẽ thường nghĩ đến sách có nhiều chữ ít hình ảnh minh họa nội dung khô khan, khó hiểu. Nhưng hôm nay khi tìm đến “Hờn cả thế giới” chúng ta vừa hiểu được những bài học triết lý vừa có thể giải trí trên những trang sách đầy sự sáng tạo.
“Hờn cả thế giới”không chỉ đem đến cho chúng ta những hình ảnh động vật sinh động cùng với các câu nói triết lý về động vật để giải trí mà đằng sau đó là những câu nói khiến ai trong mỗi chúng ta khi đọc xong cuốn sách này đều phải suy ngẫm lại cuộc đời. Từ ước mơ, công việc, thành công đến chuyện tình yêu tất cả đều được Tác giả thể hiện một cách khéo léo dưới lăng kính của động vật. Cuốn sách như thổi một luồng gió mới vào tâm hồn của mỗi người, giúp chúng ta dũng cảm đối diện với cuộc sống khắc nghiệt này.
Trích dẫn ấn tượng, độc và lạ truyền cảm hứng tích cực đến bạn trẻ
“Chỉ cần còn sống là còn buồn phiền”. Con người sống trên đời này không thể thoát khỏi những thời khắc khó khăn, sẽ có rất nhiều cuốn sách triết lý khuyên bạn rằng phải tự mình vượt qua nó bằng nhiều cách như vứt bỏ nó, thay đổi cách nhìn,... Nhưng nếu bạn đã từng trải qua cảm giác hụt hẫng, chạm đáy nỗi buồn thì bạn mới biết rằng nói gạt bỏ nó ra khỏi đầu không phải chuyện dễ dàng. Kể cả những người lạc quan nhất cũng có lúc họ buồn bã cho nên vào thời khắc bạn chạm trán với khó khăn hay đương đầu với nó, bạn sẽ phát hiện ra rằng nó không đáng sợ tý nào đâu, đáng sợ chính là bạn không dám đối diện với khó khăn.
“Có tài thì đứng lên cao, bất tài làm thảm cho người chùi chân”. Dấu hiệu của những người lười biếng không muốn làm việc chính là những câu nói sặc mùi chủ nghĩa thất bại như “Không phải là tôi làm biếng mà là vì tôi chưa làm thôi, tôi không có thời gian”. Không cố gắng mà chỉ đổ lỗi và ngụy biện cho mọi thứ chính là con đường dẫn bạn đến những ngõ cụt không có kết quả. Lười biếng không giúp chúng ta thành công, chỉ khi bạn chịu tỉnh giấc thức dậy làm việc một cách nghiêm túc thì thành công mới tìm đến bạn.
“Khi bạn mất phương hướng, hãy nghĩ tới heo. Heo không hề biết lên mạng là gì.”.Đối với các bạn trẻ ngày nay mạng xã hội là một phần không thể thiếu trong cuộc sống, và không ít bạn trẻ khi có bất cứ chuyện gì cũng mang lên mạng xã hội tìm câu trả lời. Mỗi người sẽ có cách khác nhau để giải quyết những vấn đề của bản thân, nhưng những người bạn trên mạng xã hội đó của bạn có thật sự biết bạn đang gặp chuyện gì và ở trong hoàn cảnh như thế nào không? Chúng ta mất không quá 10 giây để thực hiện việc bấm nút like cho một bài viết nào đó. Chưa chắn rằng những người bạn ảo đó đã thật sự quan tâm tới vấn đề của bạn. Khi bạn mất phương hướng chỉ có bạn mới là người giúp chính mình.
“Muốn bỏ việc hãy nghĩ tới heo! Heo từ khi ra đời cho tới khi vào lò mỗ đều không có lấy một công việc” Nghe có vẻ hài hước nhưng khi ngẫm lại câu nói này bạn có nhận ra rằng mình cũng có thể là chú heo? Sao lại không thể chứ nếu bạn cứ tiếp tục sống một cuộc đời tẻ nhạt không có lấy một công việc nghiêm túc để nuôi sống bản thân thì đó bạn sẽ chết đói đó là một sự thật không thể bàn cãi. Mục đích quan trọng của làm việc đó chính là giúp bạn hiểu được giá trị của cuộc sống.
Lời kết
Chúc các bạn có thể tìm thấy được cái Tôi khác biệt giữa đám đông giống như cách mà Cynical Chick đã sáng tạo ra cuốn sách này.
Bạn chính là món quà của Tạo hóa đem đến với thế giới này, thật tuyệt vời khi mỗi chúng ta đều là một bản thể đặc biệt không ai giống ai. Sẽ có những lúc bạn vô tình bắt gặp được điểm tương đồng giống với một người nào đó nhưng không thể giống nhau hoàn toàn. Cho nên chúng ta hãy trân trọng bản thân, sống cuộc đời mình mong muốn thay vì bắt chước để giống một ai đó. “Sinh ra là một bản thể đừng chết như một bản sao” sẽ giúp bạn tìm lại chính mình, sống cuộc đời mình mong muốn.
Điều đặc biệt ở cuốn sách này chính là những các chuyện nhỏ được lồng ghép với những điều răng dạy trong Kinh Thánh, những kinh nghiệm thực tế của tác giả. Bởi vì thế những gì được chia sẻ trong cuốn sách đều trở nên đắt giá.
Chúng ta có thể tìm được giá trị của một cuốn sách như thế nào? Tớ luôn nghĩ rằng cách chúng ta cảm nhận “Giá trị của sách” không phải là vì một lời bình luận của người khác rằng “Cuốn sách làm thay đổi cuộc đời” mà là những gì bạn hành động sau khi đọc xong một cuốn sách.
Chúa tạo ra bạn
Nếu muốn nhìn thấy sự sắp đặt của Chúa dành cho cuộc đời chúng ta, hãy sử dụng tài năng mà Ngài đã ban cho, sau đó hãy hành động ngay từ hôm nay để chinh phục ngọn núi thành công.
Đã đến lúc chúng ta phải sống cho chính mình, trân trọng bản thân, tự tin khám phá những tiềm năng trong bạn, để là chính mình mà không cần so đo hay tính toán với bất kì ai.
Hãy là chính mình - Còn ai có thể là bạn tốt hơn bạn được chứ?
Bạn không thể đi lùi mà đến được với thành công
Quá khứ chỉ là quá khứ, nó không có quyền năng gì cho nên chìm đắm trong quá khứ không bao giờ giúp chúng ta có thể đi đến được với thành công. “Quan tâm đến nơi bạn đang đi tới thì quan trọng hơn việc quan tâm đến những nơi bạn đã từng đi qua. Đừng nhìn tương lai bằng cái nhìn quá khứ. Chúng ta dễ rơi vào việc tính toán thiệt hơn và giới hạn ước mơ của chính mình”.
Dòng chảy của ký ức nên để nó trôi nhẹ nhàng đừng để nó trở thành gánh nặng của bạn. Chỉ là một lúc nào đó nhớ về nó, đừng để quá khứ ám ảnh bạn, thời gian sẽ làm cũ nó nhưng sẽ không làm mất đi giá trị vốn có của nó.
Đừng quên rằng nhiệm vụ của bạn chính là khiến bản thân mỗi ngày một tốt hơn. Vì thế chúng ta hãy thôi làm phiền quá khứ, tập trung cho hiện tại để có một tương lai tốt đẹp hơn. “Những gì ở lại phía sau thì chẳng có giá trị bằng những gì đang ở trước mặt”.
Thất bại đang đứng chờ kẻ bỏ cuộc giữa chừng
Con đường đến với thành công không bao giờ dành cho những người yếu đuối, với tinh thần không kiên định, nản lòng trước những khó khăn thì bạn sẽ mãi chẳng bao giờ có thể thành công.
Trong cuộc sống sẽ không tránh khỏi những lúc chúng ta nản lòng, mệt mỏi và không chắc chắn về những thứ bản thân làm. Nhưng bạn nên nhớ rằng hành trình đi đến thành công xuất phát từ những bước đi nhỏ nhất, vì thế đừng ngần ngại hãy cố gắng, sai rồi bạn có thể làm lại. (Thà nuối tiếc việc đã làm con hơn hối tiếc việc chưa làm – Paul Arden).
Phần thưởng cho những người kiên trì đó chính là bạn có thể ngồi được ở vị trí bạn muốn, sống cuộc đời do chính bạn mơ ước.
Như thông điệp của cuốn sách, sau khi chiêm nghiệm hết cuốn sách này bạn hãy bắt tay vào hành động và sống một cuộc đời đáng sống. Là chính mình luôn tuyệt nhất.
Suy nghĩ khác, hành động khác, sống một cuộc đời khác, bạn sẽ tạo nên những điều kỳ tích. Đời người ngắn lắm cho nên đừng sống cuộc đời của người khác. Đơn giản chỉ cần bản thân biết mình muốn gì, cần gì, là chính mình luôn tuyệt vời nhất. Hy vọng rằng cuốn sách sẽ giúp cho cuộc đời của mỗi chúng ta tốt đẹp hơn.
Lưu ý về sách
Tác giả là một mục sư cho nên cuốn sách này được viết theo cảm xúc của một người mộ đạo. Sẽ không khó để bạn bắt gặp những trích dẫn từ Kinh Thánh, xét trên phương diện cá nhân vì tớ là một người không theo đạo Thiên Chúa nên không thể cảm nhận sâu sắc được những triết lý của những con chữ trong sách. Nhưng ngẫm lại cách John Mason viết về những bài học rất đặc biệt, lối viết mềm mại không quá khô khan giúp bạn đọc dễ hình dung ra bức tranh thông điệp đằng sau đó. Tớ tin rằng “Sinh ra là một bản thể đừng chết như một bản sao” sẽ không làm bạn thất vọng vì sự đột phá trong lối viết sách của Tác giả.
Trích dẫn hay trong sách
1. Những câu hỏi chất lượng bằng một cuộc sống chất lượng.
2. Chúng ta không nhìn mọi vật như bản chất của chúng, mà theo bản chất của chúng ta.
3. Hãy tận dụng tối đa những điều tốt đẹp bạn đang có, cho dù đó là gì.
4. Không một ai là có thể thành công bằng cách ngồi chờ đến khi mọi hoàn cảnh thuận lợi mới hành động cả.
5. Hãy cười lên và gương mặt của bạn sẽ trở nên rạng rỡ.
6. Hàng triệu người đang sống cuộc đời vô nghĩa trong nhà tù mà họ tự tạo ra – đơn giản vì họ không thể quyết định mình có thể làm gì với cuộc đời của chính mình.
7. Khi bạn được hưởng những điều tốt đẹp, đừng sử dụng chúng ngay một lúc mà hãy giúp đỡ người khác và đầu tư cho chính bản thân mình. Đó là cách giúp bạn không lãng phí thời gian quý báu để chê bai, phán xét người khác.
Thương nhau chung một mái nhà là một cuốn sách hấp dẫn và cuốn hút kể về những câu chuyện đời thường bình dị xoay quanh phạm vi gia đình. Tản văn sâu sắc mà nhẹ nhàng dễ dàng thức tỉnh người đọc, tự rút ra cho mình bài học về sự trân quý gia đình, về tầm quan trọng của những người thân khi mỗi chúng ta đôi lúc mải mê theo đuối những hư danh, ảo mộng trong cuộc sống.
1. Giới thiệu tác giả
Nguyên Hương là cây bút nổi bật trong văn học trẻ Việt Nam. Chị từng đạt giải nhất văn học tuổi 20 lần 1 – 1995 với tác phẩm Quà muộn mỗi tác phẩm của Nguyên hương đã gây thương nhớ cho biết bao độc giả.
Quan niệm của tác giả Nguyên Hương khi viết văn đó là: “Viết văn là việc tôi vui được làm hàng ngày”, đến với văn chương tự nhiên và có năng khiếu bẩm sinh, những tác phẩm của chị đều gây ấn tượng với độc giả với giọng văn nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng vô cùng tinh tế, sâu sắc. Khó có thể tìm thấy tác giả nào có thể lay động trái tim độc giả thành những vòng sóng lan tỏa cảm xức mạnh mẽ như vậy như cây bút của Nguyên Hương.
Tóm tắt và Review tản văn Thương Nhau Chung Một Mái Nhà
2. Giới thiệu tác phẩm
Thương nhau chung một mái nhà là tác phẩm mới nhất của chị, tác phẩm kể về những câu chuyện đời thường bình dị xoay quanh phạm vi gia đình. Và hơn hết từ gia đình mỗi độc giả tự rút ra cho mình những bài học bình dị và sâu sắc. Tập tản văn là lời sự chia sẻ tâm tình của tác giả về hành trình lớn lên cùng cùng con và những cảm xúc khác biệt khi nuôi dạy con, nâng niu con để con có thể trưởng thành toàn vẹn và sống có ích ở đời. Mỗi câu chuyện trong cuốn sách đều như lời thủ thỉ của tác giả về cuộc đời và con người cuốn hút độc giả không thể rời khỏi trang sách.
3. Mục lục
- Phần 1: Cái bánh hai nửa trái tim
- Phần 2: Em có còn thương anh không?
- Phần 3: Cho con xin lỗi ba
4. Tóm tắt nội dung
Tình cảm gia đình luôn thiêng liêng và quý giá, với những người trưởng thành, khi đi làm va chạm nhiều với cuộc đời thì tình cảm ấy là nguồn động lực để họ tựa vào và vững bước trên đường đời. Bằng tình yêu tha thiết với gia đình, nhà văn Hương Nguyên đã dành những ngôn từ đẹp nhất, những tình cảm trân quý nhất của mình để tạo nên những trang tản văn giàu cảm xúc lay động trái tim độc giả. Mỗi trang viết của chị đều thấm đượm trải nghiệm, và những bài học quý giá rút ra từ những điều bé nhỏ đời thường. Bằng giọng văn nhẹ nhàng cuốn hút nhưng giàu trài nghiệm, giàu xúc cảm suy tư, tác giả đã chinh phục độc giả bằng những câu chuyện bình dị, ngọt ngào và mê đắm.
Đến với những trang tản văn của Nguyên Hương chúng ta tạm thời trút bỏ những lo toan nhọc nhằn của cuộc sống để được đắm chìm trong thế giới của gia đình yêu thương đầy cảm xúc, là một người mẹ, người vợ tác giả đã rút ra cho mình những bài học bình dị, quý giá từ những câu chuyện tưởng như bé mọn không để lại ấn tượng gì sâu sắc, nhưng bằng sự quan sát tinh tế,bằng trải nghiệm cuộc sống tác giả đã biến những câu chuyện đó trở thành những điều đáng để người lớn suy ngẫm và điều chỉnh cách sống, cách hành xử của mình.
Bởi tình yêu là tản văn mở đầu cho cuốn sách này, câu chuyện kể về niềm háo húc của đôi vợ chồng trẻ khi chờ đợi đứa con nhanh chóng chào đời. Trong thời gian chờ đợi ấy, đôi vợ chồng đã chuẩn bị tâm lý, đọc những cuốn sách về nuôi dạy con thêm vào đó họ chuẩn bị các đồ cùng cần thiết khi con chào đời: tã lót, quần, áo, dầu tram, áo len, mũ vớ, khăn lông, bao tay… tất cả đều được chuẩn bị đầy đủ chu đáo để đón đứa trẻ đến với thế giới con người.
Và trong khoảnh khắc ấy biết bao tình yêu thương, bao niềm trông chờ, hi vọng của bố mẹ đặt vào em bé, sinh linh nhỏ bé ấy được nuôi dưỡng bởi tình yêu đôi lứa, bởi những đêm dài thức trắng của người mẹ trò chuyện dần với người con ở bên ngoài, bởi sự hồi hộp của người cha không biết đứa bé ấy sinh ra có giống mình không… tất cả đều là dấu chấm hỏi ở phía trước dành cho đôi vợ chồng trẻ.
Và ngày trở dạ cũng sắp đến, em bé chào đời trong niềm hân hoan sung sướng của bố mẹ, mẹ nâng niu đón nhận em nhẹ nhàng như sợ em bị rơi vỡ, bố lặng đi vì sung sướng khi ngắm nhìn khuôn mặt tựa thiên thần của em. Mẹ chuẩn bị cho em sợi dây bạc để em phòng trái gió trở trời… mọi thứ đều đã sẵn sàng giúp em có thêm cuộc sống mới đầy đủ và hạnh phúc hơn.
Tóm tắt và Review tản văn Thương Nhau Chung Một Mái Nhà
Câu chuyện là những ghi chép chân thực về những xúc cảm của người mẹ, của người bố với sự hồi hộp trào dâng khi chào đón đứa con đầu lòng. Những dòng văn nhẹ nhàng da diết ấy như thấm vào tâm can người đọc đưa họ trở về giai đoạn họ cũng đã từng có những khoảnh khắc thiêng liêng đầy lo lắng như thế khi đợi chờ đứa con của mình.
Nuôi heo đất, quả thực đây chỉ là câu chuyện đời thường, giản dị về những hoạt động của học sinh tiểu học. Đội thiếu niên tiền phong của trường phát động nuôi heo đất giúp đỡ những người bạn có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn cụ thể cho những bạn trong mái ấm Tình Thương.
Các bạn trong lớp của con hào hứng tham gia phong trào, nhưng quá trình nuôi heo đất không dễ dàng vì xảy ra nhiều sự việc, con là đứa quan sát tỉ mỉ, thật thà nên về kể cho mẹ nghe đầu đuôi sự việc: “Mẹ ơi me ơi, rắc rối lắm mẹ. Hôm nay khi bạn lớp trường cho heo ăn, tụi con đứng quanh nhìn, rồi bạn Hưng nói sao bạn nộp hai chục ngàn mà không thấy lớp trưởng nhét tờ hao chục ngàn vô con heo? Là ý bạn Hưng nói bạn lớp trưởng ăn cắp đó mẹ”, hoặc những chuyện khác đại loại : “Mẹ ơi hôm nay bọn con có lớp trưởng mới rồi. Cô giáo nói từ nay lớp trưởng thu tiền tiết kiệm phải ghi tên và ghi số tiền nộp cho rõ ràng, khi nào tất cả dùng kiếm tra thấy đúng rồi mới cho heo ăn”…
Bất ngờ hơn cuối câu chuyện là phần tổng kết cuộc thi nuôi heo đất, lớp con xếp thứ nhất, con vui mừng sung sướng, nhưng con cũng băn khoăn và lo lắng khi thấy trong lớp mình có bạn Bình không nộp bất cứ khoản tiền nào cho heo đất, điều này khiến con suy nghĩ phải chăng vì quá mải mê nuôi heo đất giúp đỡ những bạn có hoàn cảnh khó khăn mà lớp con quên mất trong lớp mình cũng có bạn cần giúp đỡ, phải chăng hình thức nuôi heo đất chỉ là phong trào cho vui chứ nó chưa thực sự đi sát thực tế, tìm hiểu những mảnh đời gặp nhiều trắc trở như bạn Bình lớp con.
Đôi khi trong cuộc sống chúng ta phải cố gắng mở to mắt quan sát xung quanh mới nhận ra những điều bé nhỏ, bình dị lại trở thành những bài học lớn cho chúng ta. Hai anh em cùng lớn lên cùng đi học, cùng gặt hái điểm số trên lớp nhưng người em khi nào cũng học nổi trội hơn anh. Nhớ năm nào hai anh em cùng thi chuyển cấp, người anh rớt trường cấp ba công lập phải vào trường tư học, còn người em thi đậu cấp hai trường chuyên.
Trong bữa ăn người em lúc nào cũng khoe điểm tốt, khoe thành tích, còn người anh thì cắm cúi mặt ngồi ăn trong sự buồn bã rầu rĩ. Người mẹ đã rất tinh tế khi biết cảm thông với nỗi buồn sự khổ sở của người anh, lúc họp phụ huynh người em muốn mẹ đi họp để khoe thành tích và khiến mẹ tự hào, nhưng mẹ lại chọn họp cho người anh, mẹ đã từng giải thích với người em rằng: “Con yêu, mẹ chọn đi họp cho anh Thành cũng là để anh con hiểu tình thương của mẹ không hề dính dáng tới điểm số. Mẹ mong mình sẽ là điểm tựa cho anh của con mỗi khi có chuyện. Dĩ nhiên, mẹ cũng là điểm tựa của con nữa, như những lúc con phụng phịu dỗi hờn trách móc mẹ không thương đến nỗi con nói năng cộc lốc, mẹ hiểu để mà không nổi giận”.
Sự tâm tình của người mẹ bằng cả tấm lòng đã khiến người em tỉnh ngộ, mặc dù có thành tích học tập rất tốt nhưng em không khoe điểm số hay những thành quả mà mình đạt được trong bữa ăn nữa, vì em biết nếu làm vậy trái tim của người anh sẽ buồn lắm, chi bằng cười nói vui vẻ bằng những câu chuyện đời thường để tạo động lực phấn đấu cho anh.
Làm người trưởng thành thật mệt mỏi và nhiều vấn đề phức tạp cần giải quyết, bởi đôi khi vì nể nang mối quan hệ với cấp trên mà phải làm những việc trái với lòng mình trái với sự thật. Điểm này người lớn phải học trẻ con, vì trẻ con hồn nhiên vô tư, nhưng sự hồn nhiên vô tư ấy không vụ lợi mà chân thành thẳng thắn.
Câu chuyện kể về người mẹ có con học cùng lớp với con sếp, cả hai em đều học tốt, chăm chỉ, ngoan ngoãn. Điều này khiến cho mối quan hệ giữa sếp và người mẹ trở nên khăng khít hơn, ở công ty người mẹ được ưu ái hơn bởi khả năng viết lách và cách nuôi dạy con, cô trở thành bạn tâm giao của sếp khiến nhiều người ghen tị.
Trong một lần đánh bóng bàn, một người bạn cùng lớp với con sếp chê con sếp đánh bóng bàn dở, thế là cô bé lấy vợt bóng bàn đập vào đầu bạn khiến bạn bị thương, điều này sẽ ảnh hưởng đến thành tích của cô bé. Và con của người mẹ chứng kiến điều này, sếp lo sợ vội vàng nhắn tin cho người mẹ bảo con cô làm chứng là người bạn cùng lớp đánh con sếp trước nên con sếp mới tự vệ, điều này khiến mẹ băn khoăn suy nghĩ mãi, bởi nếu không làm vậy thì mất lòng sếp, công việc tại công ty sẽ gặp rắc rối, còn nếu làm như thế thì mình lại không đúng.
Quá khó nghĩ, và mệt mỏi cô nhìn con mình và thấy rằng mình phải bảo vệ tâm hồn trẻ thơ của con không thể tập cho con dối trá khi con còn bé, điều này sẽ khiến con bị méo mó nhân cách, bởi vậy trong lòng người ngập tràn cảm xúc giông bão, và mẹ đã dũng cảm lực chọn làm người can đảm bởi mẹ không muốn con bị tổn thương và dối trá ngay từ lúc nhỏ.
Mẹ biết lòng ghen tị của con rất lớn bởi vậy dù đã 16 tuổi- độ tuổi con phải có bạn bè vây quanh nhưng con lại bơ vơ, cô đơn một mình. Bởi vậy mỗi khi con dẫn bạn về nhà nếu thấy bạn có điểm gì hơn con mình mẹ không bao giờ khen bạn bởi nếu khen bạn con sẽ tự ái và nghỉ chơi bạn, vì thế mẹ khéo léo và tế nhị không khen bạn trước mặt con để con có thể học hỏi những điều mới mẻ và lý thú từ từ bạn và hơn nữa để con có thể nhìn từ bạn mà chỉnh sửa lại bản thân mình cho chu toàn, cẩn thận.
Người mẹ tinh tế ấy thật là tâm lý và thấu hiểu con mình trong Nói với con tuổi mười sáu, quả thực mẹ rất thương con và muốn con học hỏi thật nhiều từ bạn bè của con, mẹ biết con có nhiều thiếu sót nhưng không chỉ thẳng cho con biết mà khéo léo khen/ chê bạn con để con có thể từ bạn học hỏi rút ra cho mình nhiều điều. Bởi vậy khi chúng ta làm mẹ chúng ta phải nhẹ nhàng tinh tế trong việc ứng xử với con cái bởi tâm hồn trẻ thơ rất nhạy cảm và dễ tự ái.
5. Đánh giá và cảm nhận về cuốn sách Thương nhau chung một mái nhà
Thương nhau chung một mái nhà là một cuốn sách hấp dẫn và cuốn hút. Tản văn sâu sắc mà nhẹ nhàng dễ dàng thức tỉnh người đọc, tự rút ra cho mình bài học về sự trân quý gia đình, về tầm quan trọng của những người thân khi mỗi chúng ta đôi lúc mải mê theo đuối những hư danh, ảo mộng trong cuộc sống. Cuốn sách dạy chúng ta làm ba mẹ, làm người tử tế, biết cảm thông chia sẻ, thấu hiểu và tế nhị trong cuộc sống. Với lối viết tự nhiên cuốn hút, tác phẩm đã khiến bao trái tim độc giả bồi hồi xúc động để lại bao dư vị khó quên. Điều này chỉ có những cây bút từng trải, dày dặn kinh nghiệm mới có thể làm được.
Hollywood - Kinh đô điện ảnh và giải trí của thế giới, rộng 160 ha, ở ngoại ô thành phố Los Angeles, bang California, Mỹ, là khao khát muốn hướng tới của bao người. Tác phẩm "Người lạ trong gương" là câu chuyện cuộc đời và hành trình mà những nhân vật trải qua đã cho thấy cái nhìn thực tế rất phũ phàng và trần trụi về Hollywood. Vì đã từng có thời gian dài làm việc ở đây, nên Sidney Sheldon miêu tả về Hollywood một cách sống động và thực tế, phía sau ánh hào quang rực rỡ kia là biết bao đánh đổi, đau thương xen lẫn tội ác.
Danh vọng, thành công và nước mắt...
Mongmuốn để độc giả không thể buông sách của mình xuống, Sidney Sheldon đã bắt đầu câu chuyện bằng một vụ án bí hiểm, kích thích sự tò mò của người đọc. Với những tình tiết kịch tính, ông đã lôi cuốn người đọc vào sự thăng trầm trong suốt cuộc đời của hai nhân vật chính. Đưa đến cho người đọc một cái nhìn chân thật về cuộc đời của những con người mà bên ngoài thì hào nhoáng, bên trong đầy khổ đau.
Toby Temple - một con người có một niềm tin về tài năng của chính bản thân mình. Anh đã định hướng con đường nghệ thuật cho bản thân. Nhưng, không có một con đường nào bằng phẳng. Thành công không hề đến một cách dễ dàng, để đạt đến đỉnh cao của sự nổi tiếng và tiền bạc, Toby đã phải lăn lộn và nỗ lực rất nhiều. Có ai biết trước khi là một Toby nổi tiếng được rất nhiều người tôn sùng, anh đã phải thuê những nhà trọ rẻ tiền nhất để ở, ăn uống thì kham khổ, vừa nhai vừa thèm thuồng nhìn những món ngon trên bàn kế bên. Khổ cực ấy nhưng có là gì so với sự chống chọi với nỗi khiếp sợ mỗi khi thất bại, bị người xem hò la hoặc ném vỏ chai, hoặc bị đuổi xuống trước khi bắt đầu. Mỗi khi thất bại trong biểu diễn, anh chỉ mong sao mình căm thù được sân khấu. Nhưng tình yêu với sân khấu, đam mê với nghệ thuật hình như đã ăn sâu vào con người anh. Để rồi, khi đứng dưới ánh đèn sân khấu, anh lại tiếp tục biểu diễn dù có thể nhận lại lời la ó hay vỏ chai. “Có công mài sắt có ngày nên kim”, dần dần sự nỗ lực của anh đã được đền đáp. Cuối cùng thành công, danh vọng đã đến với anh. Anh đã trở thành siêu sao, một nghệ sỹ có sức hút lớn, được yêu mến và săn đón khắp nơi. Thế mới nói, trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng, nếu không phấn đấu và nỗ lực, bỏ ra tất cả tài năng và tâm huyết của mình, sẽ không thể đạt được đỉnh cao của danh vọng và quyền lực. Biết bao nghệ sĩ ngoài kia để có được sự nổi tiếng, được yêu mến, họ đã phải cống hiến và hi sinh nhiều như thế nào.
Trên đỉnh cao của quyền lực và danh vọng, được hàng triệu người săn đón, nhưng Toby lại cô đơn và anh đã buông thả mình vào những cơn mê khoái lạc. Trống rỗng trong tâm hồn đã khiến anh đã quên mất cảm xúc của tình yêu cho đến khi gặp Jill Castle.
Mỗi tiểu thuyết của Sidney Sheldon dường như đều có một người phụ nữ đẹp, quyến rũ và có khí phách. Là cô thiếu nữ đẹp nhất Odessa, Jill Castle đã từng là cô gái trong sáng với một mối tình đầu màu hồng, đầy khát khao và nồng cháy. Đến Hollywood để trốn chạy nỗi đau của sự phản bội, Jill cũng mang theo giấc mộng chinh phục kinh đô điện ảnh. Ở Jill có đam mê, nghị lực và cả sự sôi nổi với công việc. Nàng khao khát được đóng góp và sáng tạo trong mỗi vai diễn dù đó chỉ là vai phụ, xuất hiện duy nhất một phân cảnh ngắn. Nhưng phải chăng “hồng nhan bạc phận”, nàng bị vùi dập một cách cay đắng, bị lừa lọc, bị sỉ nhục. Nàng đã không có lấy một cơ hội để thể hiện tài năng và cũng không ai bận tâm thừa nhận. Chỉ bởi vì nàng thiếu sự may mắn, sự tiến cử và sự bảo trợ. Tiền bạc và sự nghiệp, nàng đã phải dùng chính thân xác để đánh đổi. Mặt tối của thế giới xa hoa, hào nhoáng ấy đã được bóc trần một cách tàn nhẫn.
Tưởng chừng như cuộc đời Jill mãi trắc trở như vậy, nhưng nàng đã gặp được Toby. Người đã đưa cuộc đời nàng sang một trang mới. Cho nàng cây gậy quyền lực để trừng phạt lại Holywood, trừng phạt những kẻ đã chà đạp nàng, giẫm đạp lên giấc mơ của nàng.
Tình yêu và tham vọng...
Hai con người xa lạ ấy, tưởng chừng như hai đường thẳng song song ấy đến với nhau ban đầu là mục đích riêng. Cuộc đời cả hai người là cuộc tìm kiếm và khao khát sự nổi tiếng, khi gặp nhau, mỗi người ở một địa vị riêng, nhưng đều đang cô đơn đến tuyệt vọng. Và họ gặp nhau, yêu nhau, một tình yêu xen lẫn si mê, nhục cảm trong sự toan tính, chiếm hữu và sắp đặt. Người đọc cảm phục cái cách Jill chiến đấu và nỗ lực để vực dậy Toby, để “hồi sinh” anh. Và như òa khóc cùng Jill vào ngày Toby bám chiếc xe tập đi nhích từng bước về phía nàng, miệng méo xệch như đang cố phát ra tiếng gọi: “Jill...Jill...”. Vỡ òa vì giữa những mảng tối của một xã hội đầy thủ đoạn và tàn nhẫn, tình yêu vẫn tồn tại. Câu chuyện dừng ở đây, hẳn đã là một cái kết thật đẹp cho hai con người có một cuộc đời quá đau khổ, thiếu thốn và cô đơn. Tình yêu ấy sẽ trở thành bất diệt, và nhận được sự ngưỡng mộ của nhiều người. Sau bao cay đắng, khó khăn tưởng chừng hạnh phúc đã mỉm cười với họ. Nhưng không, tham vọng và dục vọng đã đẩy Toby và Jill đến bờ vực của bi kịch, dẫn đến một cái kết đau lòng và đầy tiếc nuối.
Tham vọng quá lớn cùng với ích kỷ của bản thân là nguồn gốc đầy uy lực đã biến những điều tốt đẹp trở nên xấu xa, biến tình yêu thành thù địch. Toby và Jill đã không thoát khỏi bóng ma tham vọng trong chính mỗi con người, không thoát khỏi dục vọng của bản thân, để rồi rơi vào sự bất hạnh. Tham vọng đã làm cho con người mù quáng, đánh mất chính mình. Dần dần họ thấy xa lạ với chính mình khi nhìn vào gương. Nếu mỗi người biết dừng lại, biết hài lòng với những gì mình đang có, biết yêu thương, trân trọng những gì bên cạnh, thì tình yêu và hạnh phúc sẽ luôn ở bên. Nhưng như vậy đã không phải là cuộc sống, phải không nào.
Liệu Jill có được thực sự trở về bên Toby khi làn khí lạnh ào đến quấn lấy nàng.
“Em của anh đây rồi, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, em nhé.”
Trong cuộc sống, luôn có những lúc bản thân không ngừng suy nghĩ. Suy nghĩ về cuộc sống xung quanh, ngành nghề, sở thích,… Và cả các kỹ năng của bản thân đang đạt ở điểm nào? Làm thế nào để có thể nâng cao giá trị của mình, cũng như tìm kiếm phương pháp phù hợp cho việc “tồn tại” trong mấy chục năm đời người?
Có một điểm thú vị, những người suy nghĩ về vấn đề đó hầu như là những người hướng nội, hay đơn giản hơn là những người thiếu một vài kỹ năng, trong đó có kỹ năng cực kì quan trọng, kỹ năng “giao tiếp”.
“Tại sao ông ấy/bà ấy nói chuyện tốt vậy nhỉ? Ngưỡng mộ ghê, nhưng mà mình sợ quá, chắc không làm được đâu.” Vân vân mây mây, muôn vàn sự sợ hãi khi đa số hiện nay, nhiều người không thể nâng cao được cách giao tiếp từ sinh hoạt hằng ngày, xin việc làm, đến hợp tác, tìm hiểu về các mối quan hệ, thể hiện trình độ ăn nói trước đám đông,…
Từ đây, một Thạc sĩ Tâm lý học trường Đại học Sư Phạm Bắc Kinh đã mang đến cuốn sách với tựa đề đánh giá cực kì cao kỹ năng ăn nói: “Khéo ăn khéo nói sẽ có được thiên hạ” – Trác Nhã. Cuốn sách giải quyết vấn đề và đưa ra các phương pháp, dẫn chứng để hướng dẫn người đọc trở thành người khéo ăn nói, cải thiện mức độ của các mối quan hệ, kỹ năng thuyết trình trước đám đông, tự tin chia sẻ.
Cuốn sách mang nhiều hương vị, thực tiễn và đáng để đọc một lần trong đời
Là nhà Tâm lý học, Trác Nhã xây dựng và viết “Khéo ăn khéo nói sẽ có được thiên hạ” một cách thông minh. Sách được chia ra thành hai phần và nhiều chương, dù vậy, vẫn rất đầy đủ, rõ ràng, phân tích nhiều khả năng xảy ra trong cuộc sống hàng ngày. Đặc biệt, phần I – Dám nói chuyện đảm bảo thu hút trong quá trình người đọc tìm hiểu hoặc phân vân có nên tiếp tục hay không; bất kỳ lứa tuổi nào cũng sẽ nhận ra việc bản thân thiếu sót phần nào và ngạc nhiên, nó hiển nhiên đúng, nhưng chưa biết cách áp dụng sao cho tối ưu hóa nhất.
Dám nói chuyện – Ba chữ nghe ngắn gọn, nhưng lại cực kì khó. Khó ở đây không phải về mức độ được phân chia: “Dễ – trung bình – khó” như toán hay các môn học hoặc lĩnh vực, mà là về con người. Nôm na, sợ hãi và ngại ngùng là lí do chính.
Điều này thường xuyên thấy ở nhiều kiểu người:
Những người ngại giao tiếp (giới trẻ phần nhiều), buộc mình vào căn phòng, không tiếp xúc, khi đó ngôn từ sẽ bị hạn chế nhiều với thế giới xung quanh.
Kiểu người suy nghĩ tiêu cực, những ý niệm tiêu cực ngay chính về bản thân làm họ trở nên thua thiệt, mất khả năng cạnh tranh trong sinh hoạt hàng ngày, công việc, quan hệ.
Kiểu người chênh lệch học vấn, nghề nghiệp. Kiểu người này bao gồm luôn hai dạng trên (Người chênh lệch học vấn vướng phải việc ngại giao tiếp và suy nghĩ tiêu cực), điều đó càng làm sự phân chia rõ rệt ở thế giới. Thực tế hơn, họ luôn bị chèn ép bởi ý thức mình ở dưới, mà ở dưới không đủ kiến thức và trình độ nói cùng giai cấp khác, cực kì tai hại.
Tổng hợp ở trên, chúng ta bắt đầu nhận ra thêm lý do, được xem hẳn thành căn bệnh: “Bệnh lười”. Không phải ai sinh ra đều là thiên tài, cũng không phải tự dưng mà thành công lại đến, bất kì lĩnh vực nào cũng đều như vậy, ăn nói cũng không ngoại lệ. Điểm qua một vài ví dụ trong “Khéo ăn khéo nói sẽ có được thiên hạ” đề cập để biết tầm ảnh hưởng của ngôn ngữ là đáng có đến thế nào?
Abraham Lincoln – Một người mắc tật nói lắp trước khi đi vào quá trình tự rèn luyện cùng tích lũy kinh nghiệm, học tập để rồi trở thành một luật sư, nhà hùng biện, chính trị gia cực kì xuất sắc, tiếp bước đến lúc trở thành một Tổng thống vĩ đại của nước Mỹ.
Hillary Cliton là một ví dụ khác, năm 13 tuổi được xem diễn thuyết, từ đó bà luôn tích cực, thay đổi mình với cuộc sống năng động. Sau nhiều năm, Hillary trở thành một nghị sĩ Quốc hội, giúp chồng mình đắc cử Tổng thống hai lần, bản thân cũng trở thành ngoại trưởng Mỹ.
Dù rằng, chắc chắn không phải tất cả mọi người đều có thể nói thực sự lưu loát, khiến ai cũng ngưỡng mộ, tâm lý vẫn ảnh hưởng phần nhiều nhưng, “Khéo ăn khéo nói sẽ có được thiên hạ” giúp ta có những phương pháp tác động tâm lý hạn chế vấn đề ‘gượng gạo’, lo lắng khi buộc nói chuyện trước đám đông, thuyết trình, cải thiện để bản thân tự tin hơn, từ đó qua các chuyên mục khiến chúng ta trở nên bớt áp lực trong giao tiếp.
Hoàn cảnh, vị trí, đối tượng ảnh hưởng đến giao tiếp như thế nào?
Không phải đơn thuần học kỹ năng giao tiếp, ăn nói chỉ để áp dụng vào một hoàn cảnh duy nhất, một lĩnh vực cụ thể, con người duy nhất, mà tùy thuộc vào nhiều yếu tố ảnh hưởng, linh hoạt xử lý, phản ứng lại thông minh bằng lời nói mới là yêu cầu của giao tiếp.
Cuộc sống thường nhật, gặp gỡ người lạ, bạn bè, biết cách nói chuyện sẽ làm mối quan hệ trở nên dễ dàng hơn, được bôi trơn và cải thiện cảm xúc với nhau, đỡ hơn chỉ chào đơn giản “Hi”. Hoặc, khi phỏng vấn xin việc, nói chuyện với cấp trên, bàn luận cấp dưới, giao tiếp công sở, bán hàng, tư vấn khách hàng, diễn thuyết, cởi mở trong tiệc tùng để tránh lạc lõng,… Nhiều và rất nhiều, được trình bày rõ ràng bởi tác giả Trác Nhã, với 3 phần lớn và 20 chương nhỏ mạch lạc, xuyên suốt.
“Sự uyên bác của một người không nằm ở chỗ người đó biết về mọi việc mà là ở chỗ người đó nhìn nhận và lí giải sự việc như thế nào?”
Một câu chữ mang tầm nhìn xa, rộng lớn, đánh vào góc nhìn sâu của con người, ý thức lên được mình cần gì và làm gì.
Cách xử lý khi gặp phải những tình huống “khó xử” như thế nào?
Nghiêng về cuối sách tuy nhiên, phần này lại chưa được cụ thể lắm. Những tình huống khó xử ngày càng nhiều và dày đặc, tiếp nữa là mức độ của nó được nâng lên, nâng lên được hiểu như suy luận và ý nghĩ của con người mở rộng, hành vi cũng như hoàn cảnh đẩy đưa liên tục nên dù là người giỏi giang đến mấy cũng chưa thể giúp chi tiết đến hoàn hảo.
Tình huống khó xử luôn thật sự rắc rối, buộc ta phải biến đổi liên tục, tư duy không ngừng nghỉ để thích ứng được việc giải quyết ‘mớ hỗn độn’ xảy đến. Bên cạnh đó, nghệ thuật thuyết phục, xin lỗi khi có sơ suất, phạm sai lầm cũng được nhắc đến và giải quyết tương đối ổn định.
Lời kết bài
Ngôn từ đơn giản, nhiều ví dụ, thực tế, “Khéo ăn khéo nói sẽ có được thiên hạ” mang lại hiệu quả nâng cao kỹ năng giao tiếp của bản thân trong rất nhiều vấn đề cuộc sống. Hi vọng bạn đọc tìm được phương pháp đọc và tự mình trải nghiệm qua các tình huống như sách đề cập để tự mình bản lĩnh, ý thức được việc học tập giao tiếp như thế nào.
Trong khung cảnh đen trắng ảm đạm của nạn đói năm Ất Dậu 1944 – 1945, “Vợ nhặt” hiện lên như vài nét chấm phá nhợt nhạt mà ấm áp, là hơi ấm của tình người, là khát khao được sống, là hy vọng về một tương lai tốt đẹp nơi lá cờ đỏ của Việt Minh bay phất phới… Tác phẩm là áng văn chương hiện thực mà hết sức nhân đạo của cây bút truyện ngắn vững vàng Kim Lân.
Tác giả chia sẻ:
“Khi viết về nạn đói người ta thường viết về sự khốn cùng và bi thảm. Khi viết về con người năm đói người ta hay nghĩ đến những con người chỉ nghĩ đến cái chết. Tôi muốn viết một truyện ngắn với ý khác. Trong hoàn cảnh khốn cùng, dù cận kề bên cái chết nhưng những con người ấy không nghĩ đến cái chết mà vẫn hướng tới sự sống, vẫn hy vọng, tin tưởng ở tương lai. Họ vẫn muốn sống, sống cho ra con người”.
Ảnh: lactuca_indica
“Vợ nhặt” được thai nghén ngay sau Cách mạng tháng Tám bùng nổ nhưng dang dở và thất lạc bản thảo. Khi hòa bình lập lại năm 1954, Kim Lân dựa trên cốt truyện cũ để viết lại tác phẩm này, về sau in trong tập truyện ngắn “Con chó xấu xí” xuất bản năm 1962.
Người làm nên tên truyện, lại không có tên.
Năm 1944 – 1945, Chiến tranh thế giới thứ hai bước vào hồi kết. Ở Việt Nam, phát xít Nhật tìm cách hất cẳng thực dân Pháp, tăng cường kế hoạch xâm chiếm, bóc lột nhân dân ta nhằm phục vụ cho cuộc chiến tranh của chúng.
Ngăn sông cấm chợ, nhổ lúa trồng đay, cưỡng chế thu mua lúa gạo… những chính sách vơ vét, bóc lột vô cùng tàn bạo của phát xít Nhật đã dẫn đến nạn đói trầm trọng, tàn khốc nhất lịch sử Việt Nam, khiến cho hơn 2 triệu đồng bào ta chết đói, và hệ lụy vẫn còn tồn tại cho đến ngày hôm nay.
Trong cái đói khủng khiếp xảy ra tràn lan khắp nơi, người chết như ngả rạ, người sống vật vờ như những bóng ma, trước cửa nhà kho thóc liên đoàn (một tổ chức chuyên thu mua thóc cho Nhật hồi trước Cách mạng Tháng Tám 1945), hắn và thị gặp nhau.
Hắn – anh cu Tràng ế vợ, nghèo khổ, xấu xí, thô kệch lại có chút dở hơi, làm nghề kéo xe bò thuê và sống với mẹ già gọi là bà cụ Tứ.
Thị – cô gái không tên, không tuổi, không gia đình, không quê quán – một trong những người ngồi vêu trước cửa kho thóc, có lẽ là nhặt hạt rơi vãi, có lẽ là trông chờ một cơ hội việc làm mong manh nào đó.
Lần thứ nhất gặp nhau, Tràng hò một câu chơi cho đỡ nhọc, thị lon ton chạy lại đẩy xe cho hắn, với cái điệu bộ cong cớn, liếc mắt, cười tít, thị nom có vẻ vẫn còn sức sống lắm.
Ảnh: tiemsachmattroi
Lần thứ hai gặp nhau, thị sầm sập chạy tới, đứng trước mặt hắn mà sưng sỉa bảo hắn điêu. Lần này thị rách quá, áo quần tả tơi như tổ đỉa, gầy sọp hẳn đi. Than ôi! Cái đói, rách, nát hiện hữu trên khuôn mặt lưỡi cày của thị – xám xịt chỉ còn thấy hai con mắt. Tràng mời thị ăn, thị ăn liền một chặp bốn bát bánh đúc, rồi theo hắn về nhà.
Thế là kết duyên kết nợ với nhau.
Vợ nhặt hạt rơi vãi. Tràng nhặt vợ.
Một cuộc hôn nhân kỳ lạ, hiếm có, ngỡ như đùa mà có thể khiến người đọc đau lòng đến rấm rứt.
Hơi ấm của tình người.
Dân gian có câu “bần cùng sinh đạo tặc” nói về những hành vi vượt ngoài lằn ranh đạo đức, pháp luật và có thể cả nhân tính khi con người rơi vào cảnh khốn cùng. May mắn thay, trong xóm ngụ cư theo gió thoảng khét lẹt mùi đốt đống rấm ở những nhà có người chết vì đói, Kim Lân vẫn gửi gắm nhân vật của mình tình người và lòng yêu thương.
Cái đói không chừa nơi nao, cái đói đã tràn đến xóm này tự lúc nào. Giữa cái thời buổi mà ai ai cũng đói, có lẽ sẽ là ngốc nghếch khi trong nhà còn không đủ ăn lại đi đèo bòng thêm một người. Ấy vậy mà Tràng vẫn mang thị về. Người trong xóm đứng cả trong ngưỡng cửa nhìn ra bàn tán, hình như họ cũng hiểu được đôi phần, biết là khó mà nuôi sống nhau qua cái tao đoạn này, nhưng những điều đáng lo lắng ấy không ngăn nổi niềm yêu thương dâng lên trong lòng họ:
“Những khuôn mặt hốc hác u tối của họ bỗng dưng rạng rỡ hẳn lên. Có cái gì lạ lùng và tươi mát thổi vào cuộc sống đói khát, tăm tối ấy của họ.”
Còn Tràng nghĩ gì khi mang thị về?
“Chặc, kệ!”
Đơn giản là một chữ liều. Tràng hình như quên hết những cảnh sống ê chề, tăm tối hằng ngày, quên cả cái đói khát ghê gớm đang đe dọa, quên cả những tháng ngày trước mặt. Trong lòng hắn chỉ còn tình nghĩa giữa hắn với người đàn bà mà hắn dắt theo. Một cái gì mới mẻ, lạ lắm, chưa từng thấy ở người đàn ông nghèo khổ ấy, nó ôm ấp, mơn man khắp da thịt Tràng, tựa hồ như có bàn tay vuốt nhẹ trên sống lưng. Tràng mơ về một gia đình hạnh phúc, ở đó hắn hoàn thành trách nhiệm của một người con, người chồng, người cha.
Những suy nghĩ không đầu đuôi, không chủ đích, bởi vậy mà chân thực, trần trụi, bộc lộ một tâm hồn đôn hậu, chất phác chứa đựng tấm lòng trong veo veo của con người biết cưu mang, đùm bọc và yêu thương con người.
Hơi ấm tình người ở bà cụ Tứ dường như được nâng lên một tầm cao mới. Đó là sự đấu tranh nội tâm của một người mẹ nghèo thương con. Vừa ai oán. Vừa xót thương. Ai oán cho kiếp bần hàn cơ cực này. Xót thương cho con trai và cả con dâu. Người ta dựng vợ gả chồng cho con lúc trong nhà ăn nên làm nổi. Còn mình thì, không biết chúng nó có nuôi nổi nhau sống qua được cơn đói khát này không?
Thương ôi!
Cũng chính bà lão sống cả một cuộc đời cực khổ dài dằng dặc ấy đã trao yêu thương và gieo vào lòng những con mình niềm tin về cuộc sống, trong bữa cơm cháo nghèo vẫn mong mỏi sự tốt đẹp hơn ở tương lai.
Ảnh: minphhh
Niềm khát khao được sống.
Một mối se duyên truyền thống của người Việt Nam thường bao gồm lễ dạm ngõ, lễ ăn hỏi, lễ xin dâu, lễ rước dâu, lễ lại mặt cùng với bao la là những của hồi môn và sính lễ… Vậy cái giá một người vợ của Tràng bằng bốn bát bánh đúc thì có rẻ mạt quá không?
Dường như không ai cảm thấy thị rẻ mạt cả, chỉ thấy thương thị thôi, thương đến tận cùng.
Theo báo Pháp Luật, mục Xưa & Nay, nạn đói năm Ất Dậu đã khơi dậy cả một chuỗi những nỗi thống khổ, như một chứng nhân nước ngoài thuật lại:
“Họ ra đi theo từng gia đình thành một hàng dài vô tận, người già, trẻ em, đàn ông, đàn bà, còng người xuống trước nỗi khổ đau, toàn bộ xương run rẩy, trần truồng, cả những cô gái trẻ ở vào cái tuổi mà thường sự thẹn thuồng không cho phép phơi bày thân thể, thỉnh thoảng dừng lại đề vuốt mắt cho một người thân trong gia đình hoặc để gục xuống và không bao giờ trỗi dậy nữa, hoặc để lột từ người chết một mảnh bao bố rách nát chẳng biết vì sao vẫn còn phủ lên người anh ta.”
Thị có lẽ long đong từ đoàn người ấy rồi trôi dạt về phía kho thóc, gần xóm ngụ cư của Tràng. Trong cái đói, cái rách nát làm người ta không biết giấu da thịt vào đâu, lương thực đối với họ chỉ là lá cây và rêu không tạo ra năng lượng cho cơ thể, thì hành động theo Tràng của thị chỉ là khát khao tột bậc để được tồn tại trên cõi đời này.
Thị vẫn muốn sống, sống cho ra con người. Thị đánh liều mà theo hắn về nhà. Liều chứ, người lạ mà, ai biết được đó là một gã vũ phu hay một tên buôn người. May cho thị là được gặp Tràng – tuy có xấu trai tí mà thật thà, đôn hậu.
Tình thương yêu không điều kiện của mẹ con Tràng biến thị từ một người đàn bà chao chát chỏng lỏn, trở thành một người con, người vợ hiền dịu, đảm đang. Cuộc đời họ va vào nhau giữa tao đoạn nghèo đói cùng cực, không có gì cả, chỉ có tình người.
Ánh sáng cách mạng mở ra hy vọng về tương lai cho người dân.
Trong bối cảnh nhân dân chịu “một cổ, hai tròng” dưới ách đô hộ của thực dân phát xít, với chính sách vơ vét, một đằng thì bắt trồng đay, một đằng thì bắt đóng thuế, đẩy người Việt Nam vào đường cùng, nhà văn Kim Lân đã để ngọn đèn Việt Minh chiếu rọi ở cuối tuyệt lộ ấy.
“Trên mạn Thái Nguyên, Bắc Giang người ta không chịu đóng thuế nữa đâu. Người ta còn phá cả kho thóc của Nhật, chia cho người đói nữa đấy.”
Giữa bữa cơm chỉ có độc một lùm rau chuối thái rối, một đĩa muối ăn với cháo lõng bõng, cùng nồi cháo cám đắng chát và nghẹn bứ trong cổ… Tin tức của thị mang đến niềm hy vọng cho cả nhà, trong bóng hình đám người đói có phất phới lá cờ đỏ, có rộn ràng hai chữ Việt Minh.
Nỗi trăn trở, tấm lòng nhân đạo và cả một trái tim hướng về cách mạng đã khiến ngòi bút Kim Lân dựng nên một truyện ngắn vào hàng danh tác của văn học Việt Nam.
Ảnh: ___mari025
Đôi nét về nhà văn Kim Lân.
Kim Lân (1920 – 2007) tên thật là Nguyễn Văn Tài, một bậc tài hoa của làng Chợ Giàu thuộc thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Sinh thời, nhà văn Nguyên Hồng từng nhận xét về người bạn văn của mình:
“Kim Lân là nhà văn một lòng đi về với đất, với người, với thuần hậu nguyên thuỷ của cuộc sống nông thôn.”
Nói không ngoa rằng câu nói trên như lời “truyền thần”, bởi ngòi bút Kim Lân luôn chung thủy với làng quê Việt Nam mảng hiện thực, từ không khí tiêu điều ảm đạm ở nông thôn, đến đời sống lam lũ vất vả của dân nghèo, hay cả những thú vui sinh hoạt văn hóa truyền thống như đánh vật, chọi gà, thả chim…
Kim Lân viết không nhiều, chỉ sáng tác trong giai đoạn 1941 – 1962, nhưng đa số đều là tác phẩm có giá trị lớn. Ngoài viết văn, Kim Lân còn tham gia đóng phim và kịch, gắn bó với những vai diễn ấn tượng để đời: Lão Hạc trong phim “Làng Vũ Đại ngày ấy”, Lý Cựu trong phim “Chị Dậu”, cụ lang Tâm trong phim “Hà Nội 12 ngày đêm” … Và cả vai Đổng Kim Lân trong tuồng “San Hậu” – cũng là nguồn gốc bút danh của nhà văn.
Không Gia Đình là cuốn tiểu thuyết nổi tiếng và đã làm nên tên tuổi của văn hào Hector Malot, có lẽ đây là cuốn sách gối đầu giường của rất nhiều thế hệ độc giả trên khắp thế giới và cho đến bây giờ, tiểu thuyết này cũng đã được dựng thành phim điện ảnh.
Vậy điều gì đã làm nên sức hấp dẫn của cuốn tiểu thuyết Không Gia Đình này? Hãy cùng cùng tìm hiểu qua bài review ngay sau đây.
Cuốn tiểu thuyết Không Gia Đình được tác giả cho ra mắt lần đầu vào năm 1878, được rất nhiều thế hệ thiếu nhi và độc giả tại Pháp yêu thích vào lúc bấy giờ.
Nội dung câu chuyện nói về cuộc đời éo le của một cậu bé mồ côi Remi, cậu được đem về nuôi cho một gia đình ở vùng Sa-va-nông có tên Barberin. Tại đây, cậu rất may mắn khi được mẹ nuôi Barberin thương yêu và chăm sóc như là con ruột của bà vậy . Do bị tai nạn và những vụ kiện tụng không thành công, ông Barberin vốn dĩ ngay từ đầu đã không có tình thương dành cho Remi nên đã tìm cách đem bán cậu cho ông bầu Vitalis - là chủ của một gánh xiếc rong, kể từ đó cuộc đời không gia đình của Remi bước sang một trang mới.
Chính ông bầu Vitalis là người thầy đầu tiên trong đời của cậu bé Remi, người đã chỉ bảo và dạy dỗ và giáo dục cậu về những phẩm chất, nhân cách quý giá của một con người mà những điều này đã ảnh hưởng đến Remi rất nhiều trong cuộc sống sau này.
Nhờ vào gánh xiếc rong này, cùng với những hành trình rong ruổi đi khắp mọi nơi và cách giáo dục dạy dỗ của ông Vitalis đã giúp cậu bé cứng rắn và trưởng thành hơn rất nhiều từ vẻ bề ngoài cho đến tính cách bên trong.
Ngoài ra, đối với cậu bé Remi, gánh xiếc rong này còn là một gia đình thật sự của cậu, ngoài ông Vitalis ra còn có sự xuất hiện đặc biệt của các thành viên là 3 chú chó rất tinh khôn: Capi, Zerbino ,Dolce và thêm một chú khỉ ranh mãnh Jori-Cour, chúng đều là những con vật đang làm trong gánh xiếc này.
Thế rồi trong những chặng đường rong ruổi khắp nơi của mình, một lần nọ cậu lại được làm quen và biết đến hai mẹ con bà Milligan và cậu con trai tên là Arthur trên một con thuyền “Thiên nga”.
Tại đây, Remi đã được tận hưởng cảm giác hạnh phúc, sung sướng cùng với hai mẹ con của họ, tuy nhiên niềm vui này không kéo dài được bao lâu, cậu và gánh xiếc rong của mình lại tiếp tục quay trở lại với cuộc hành trình rong ruổi nay đây mai đó của mình.
Theo thời gian, gánh xiếc rong này vẫn tiếp tục đi qua rất nhiều nơi, thành phố và vùng miền khác nhau, cũng như cậu bé đã biểu diễn và gắn bó với nó suốt một thời gian dài. Tuy nhiên đến lúc này, ông Vitalis nay đã già yếu và cuối cùng ông đành phải cạn kiệt sức lực mà ra đi, bỏ lại cậu bé Remi không gia đình cùng với gánh xiếc rong này. Các con vật trong gánh xiếc cũng đã qua đời hết, chỉ còn lại mỗi chú chó Capi là bạn đồng hành duy nhất của cậu.
Tưởng chừng cuộc đời của Remi đến đây đã rơi vào bế tắc, nhưng may thay, cậu bé lại được gia đình nhà Pierre nhận nuôi. Trong gia đình, họ cũng có 4 đứa con gồm 2 người con trai tên là Alexis và Benjamin cùng với 2 cô con gái Étiennette và Lise.
Nhưng cũng không lâu sau đó, cậu bé cũng đành phải rời ngôi nhà này để tiếp tục chinh chiến với cuộc sống không gia đình ở bên ngoài. Đến lúc này, cậu bé đã dần trở nên bế tắc và tuyệt vọng, cậu bé bước đi lang thang vô định trong vài ngày liền mà không có gì để ăn, sau đó còn gặp phải rất nhiều chuyện rắc rối và éo le như bị lụt ngầm chôn chân dưới giếng mỏ nhiều ngày liền hay có khi cậu bé bị bắt oan phải vào tù, thế nhưng câu bé vẫn có thể một mình vượt qua hết những khắc nghiệt đó của cuộc sống. và điều quan trọng hơn cả, dù cho bất kì điều gì xảy ra, nhân cách của cậu bé Remi này không hề đổi thay, tất cả là nhờ sự giáo dục kĩ lưỡng của ông Vitalis đã truyền dạy lại cho cậu bé.
Vào một dịp nọ, rất tình cờ cậu bé lại được gặp gỡ và tiếp xúc với cậu bé Mattia - một nghệ sĩ nhí tài năng, sau đó hai đứa bé trở thành những bạn luôn sát cánh bên nhau. Nói về Mattia, thì đây là một cậu bé rất khôn ngoan, nhanh nhẹn và lanh lợi, cậu bé này luôn bên cạnh và giúp đỡ Remi rất chu đáo và hết mình.
Với sự thông minh của cậu bạn Mattia, không lâu sau đó cậu bé này đã tìm được mẹ và gia đình cho Remi, và thêm một bất ngờ nữa, người mẹ của cậu bé Remi chính là bà chủ của con thuyền “Thiên nga”.
Vậy là câu chuyện đã kết thúc với cái kết rất có hậu. Toàn bộ tiểu thuyết Không gia đình được tác giả viết rất gọn ghẽ, các chi tiết được sắp xếp logic và hợp lý, khiến độc giả cảm thấy hài lòng và mãn nguyện với cái kết có hậu của cậu bé Remi.
Có thể thấy rằng, nhờ vào những khó khăn, khắc nghiệt của cuộc sống đã tạo nên một cậu bé Remi đầy bản lĩnh, luôn cứng rắn, dẻo dai trước mọi khó khăn, cùng với đó là lời cảm ơn đến ông Vitalis, nhờ có ông mà đã dạy bảo được cho cậu bé rất nhiều điều bổ ích và ý nghĩa. Từ những con chữ, nốt nhạc, cho đến các bài học về nhân cách sống đã giúp cho tính cách và tư duy của cậu bé trở nên nhạy bén và tốt đẹp hơn.
Remi vốn từ nhỏ đã là một đứa bé không gia đình, thế nhưng may mắn thay cậu không đơn độc trên con đường đời của mình. Được sự giúp đỡ, cưu mang của rất nhiều con người và người bạn tốt, cậu đã có đủ dũng khí để vượt qua không biết bao nhiêu là thử thách và nguy hiểm luôn rình rập mình.
Cuốn tiểu thuyết “Không gia đình” của văn hào Hector Malot quả thực là một cuốn sách rất hay và ý nghĩa mà không chỉ các em thiếu nhi, mà ngay cả những người lớn trưởng thành cũng nên đọc qua dù chỉ một lần, chắc chắn bạn sẽ không có cảm giác hối tiếc khi đã được đọc tác phẩm văn học nổi tiếng này.
Khu vườn bí mật (The secret garden) – là một trong những tác phẩm hay nhất của nhà văn Frances Hodgson Burnett, được đánh giá là một tác phẩm mẫu mực kinh điển của văn học thiếu nhi. Nhưng có thể nói nó được dành cho người trưởng thành, những con người bận rộn với cuộc sống “lớn lao” mà lãng quên những niềm vui “nho nhỏ” trong sự trong trẻo, hồn nhiên của tuổi ấu thơ.
Tác phẩm được sáng tác năm 1888, xuất bản lần đầu năm 1911, đã được điện ảnh Mỹ dựng thành phim vào năm 1949.
Những đứa trẻ là trung tâm của câu chuyện
Vì là một tác phẩm văn học thiếu nhi nên câu chuyện gần như xoay quanh những đứa trẻ:
Mary Lenox, cô bé xuất hiện đầu truyện với sự thiếu thốn tình cảm từ nhỏ khi chỉ được chăm sóc bởi những người đầy tớ bản địa đã hình thành lên một cô nhóc tính cách ngang ngược, ích kỷ, và được coi là hư đốn ở vào độ tuổi của mình. Chín tuổi, cô bé đã mất toàn bộ gia đình trong một trận dịch tả và phải đến ở một nơi xa lạ với tâm trạng chẳng thích thú. Việc khám phá ra khu vườn bị bỏ quên và kết thân với những người bạn tốt đã mang đến sự thay đổi lớn cho cuộc đời của cô bé.
Người bạn có tầm ảnh hưởng lớn đến Mary, không thể không nhắc đến Dickon, cậu bé có khả năng hiểu động vật, vô cùng yêu thiên nhiên. Ở cậu luôn tràn đầy sức sống, năng lượng và sự hoạt bát. Tuy không có một cuộc sống no đủ, nhưng Dickon mang đến cho người đọc cảm giác dễ chịu từ một cậu bé có phần hoang dã, tốt bụng và am hiểu thiên nhiên.
Đối lập với Dickon là Colin – một cậu bé bé mất mẹ khi vừa sinh ra, người cha quá đau buồn mà bỏ bê cậu, không thể đi lại vì đôi chân quá yếu, chỉ biết rên khóc trong phòng và sợ hãi trước ánh nắng mặt trời. Từ khi sinh ra đã cô đơn và ốm yếu, mặc định sẵn trong đầu về cái chết bệnh tật của mình. Ban đầu, Colin mang đến cho người đọc vừa là sự thương xót bởi sự cô đơn và ốm yếu của cậu, vừa là sự khó chịu bởi sự yếu đuối, và cực đoan thái quá về bệnh tật của mình. Sau đó, là sự yêu mến một đứa trẻ dễ thương và vui vẻ.
Sự kì diệu của tình bạn, của tình yêu cuộc sống chính là điều gắn kết những đứa trẻ, đưa mọi người đến gần nhau hơn và hồi sinh từ con người đến cảnh vật tại trang viên. Từ cô bé Mary Lenox cáu kỉnh trở nên đáng yêu đến Colin một đứa trẻ ốm yếu không đứng vững nổi lại có thể bước đi những bước chân mạnh mẽ và vững chãi như bất kỳ thằng bé nào khác. Ông lão làm vườn gù lưng Ben hay ông chủ trang viên - bác Craven đã tìm lại được niềm vui, niềm hi vọng vào cuộc sống.
Tình yêu thiên nhiên của nhà văn
Nhà văn Burnet có một tình yêu thiên nhiên vô cùng sâu sắc, dưới ngòi bút của bà chim chóc, muông thú, cỏ hoa đều được thấm đượm một tình cảm âu yếm. Từng câu, từng chữ khi bà miêu tả vẻ đẹp thiên nhiên đều hết sức ngọt ngào và tràn đầy ánh sáng. Khu vườn bị bỏ quên vì ký ức u buồn của người chủ nay đã hồi sinh với toàn sắc vàng của mùa thu xen lẫn màu tía, màu tím phớt xanh và cả đỏ tươi chói lọi. “ Khắp mọi nơi là những vạt ly ly nở muộn mọc sát bên nhau: ly ly có hai màu, trắng và trắng pha đỏ sẫm...Mấy khóm hồng muộn bò lan ra, đung đưa và quyện chặt lấy nhau”.
Trong câu chuyện của bà, thiên nhiên có khả năng giao tiếp với các nhân vật. Chú chim ức đỏ như một người chỉ đường đến với bí mật của trang trại. Những con vật tưởng chừng chỉ thuộc về thế giới hoang dã như quạ, cáo, sóc thì đều được đặt tên và hết sức gần gũi với những đứa trẻ, thậm chí chúng có thể ngồi vòng tròn xung quanh. Rồi cái cách Mary hôn lên những khóm hoa nghệ tây ấu yếm, dịu dàng mà người ta chẳng thể hôn một con người như vậy nhưng với những bông hoa thì lại khác. Tác giả đã thể hiện một cách lãng mạn nhất tình yêu với thiên nhiên. Đưa thiên nhiên như trở thành một người bạn của con người.
Qua đó, người đọc được tận hưởng một làn không khí tươi mát, sự trong lành của một vùng đồng hoang nước Anh, thưởng thức tiếng chim hót, mùi hương của hoa cỏ.
Ngày nay, nhịp sống hối hả và bận rộn, con người dường như quên mất môi trường xung quanh, có khi vô tình huỷ hoại nó. Và chúng ta đã phải chịu một số những sự trừng phạt từ thiên nhiên khi thiên tai, bệnh dịch liên tiếp xảy ra. Với tác phẩm này, người đọc sẽ cảm nhận được điều kì diệu mà thiên nhiên có thể mang đến cho con người những cảm xúc tốt lành.
Phép màu đến từ chính tình yêu thương
Ba nhân vật chính được xây dựng mang những nét tính cách đại diện thường gặp ở trẻ em. Có thể ban đầu, đó là những tính xấu nhưng đã dần được thay đổi theo chiều hướng tích cực. Những đứa trẻ đã thay đổi và làm nên những điều kì diệu cho mình và cho cả trang viên Misselthwaite u sầu được hồi sinh và bừng sức sống. Phép màu nào đã làm nên điều kì diệu đó.
Chính sự thiếu thốn tình thương đã khiến Mary và Colin dù sống trong điều kiện vật chất đầy đủ lại là những đứa trẻ ốm yếu và chứa nhiều điều tiêu cực trong người. Trong khi Dickon sinh ra trong một gia đình nghèo khó lại giàu có tình yêu thương và hạnh phúc là một cậu bé hoạt bát và luôn mang đến những cảm xúc tích cực cho mọi người. Cuộc sống được hoà mình vào thiên nhiên, muông thú,cây cỏ và có người bạn tốt để chia sẻ, hướng dẫn… tất cả đã dần dần thổi lên trong Mary và Colin ấy những cảm xúc tốt lành. Khơi gợi trong hai em tình yêu thiên nhiên, yêu mọi người. Và phép màu đã thực sự xảy ra cho cả Mary, Colin cho cả khu vườn bị bỏ hoang và lan toả cả đến những người lớn trong câu chuyện.
Qua đó tác giả gửi một thông điệp ngầm, tình yêu thương với nhau và với thiên nhiên xung quanh sẽ tạo lên những điều tốt đẹp trong con người.
Khu vườn bí mật mang đến cho người đọc niềm vui nhẹ nhàng, êm dịu và ấm áp. Cảm nhận được sức sống căng tràn và tươi mới đang rộn ràng bừng lên từ chính mình.
“Dĩ nhiên, có rất nhiều phép mầu trên thế gian này...” - Colin Craven
Xin mạn phép được hỏi một câu: “Từ nhỏ tới giờ các bạn đã bao giờ được làm tổ trưởng, làm lớp trưởng hay những vị trí quan trọng khác trong lớp chưa?”, nếu câu trả lời là Chưa, thì bạn cảm thấy sao với những người làm các chức vụ đó trong lớp cũ của bạn? Một chút không hài lòng, một chút bức bối vì họ không hiểu bạn đang muốn gì, hay là họ đưa ra những yêu cầu không rõ ràng cho bạn hay chăng? Còn nếu bạn đã từng làm qua các chức vụ này thì hẳn bạn đã hiểu những áp lực khủng khiếp mà nó mang lại. Trên thế giới hiện tại có khoảng 160 triệu quản lý, trong số đó có thể có những quản lý đại tài, nhưng số còn lại thì sao? Lãnh đạo là một kỹ năng, là một nghề ai cũng phải học, vậy nên Jaime Roca và Sari Wilde đã cho ra đời tác phẩm “Kỹ năng mềm dành cho nhà quản lý” với mục tiêu cải thiện hiệu quả, hiệu suất cho các nhà quản lý hiện nay.
Bạn nhận được gì từ cuốn sách này?
Ở cuốn sách này, tác giả sẽ có 1 list các câu hỏi để các bạn tự kiểm tra xem mình là kiểu người quản lý nào (Theo tác giả thì có 4 kiểu nhà quản lí), từ đó sẽ dễ dàng hơn để thay đổi chiến thuật cho bản thân và đội nhóm của chính bạn. Kèm theo đó là ca kỹ năng mềm quan trọng dành cho nhà quản lý bao được tác giả nêu ra cụ thể trong cuốn sách.
Cuốn sách này dành cho ai?
Ngay từ mở đầu mình đã nêu ra: Lãnh đạo là một nghề mà ai cũng phải học! Nói một cách dễ hiểu hơn, kỹ năng gây ảnh hưởng chính là kỹ năng lãnh đạo. Kỹ năng lãnh đạo cũng bình thường như là kỹ năng giao tiếp, kỹ năng thích nghi, do vậy nên chúng ta không nên hiểu to tát lên làm gì, và nếu như có ý thức trau dồi thì rất dễ để sở hữu được nói, vậy nên có thể nói cuốn sách này dành cho mọi người!
Tác giả là ai?
Tác giả của quyển sách này gồm 2 người. Thứ nhất là Jaime Roca, người có hơn 20 năm kinh nghiệm với tư cách là một nhà kinh doanh và lãnh đạo tư tưởng cho top 500 công ty lớn nhất Hoa Kỳ, các nhà điều hành cấp cao và các nhà đầu tư đạt được những kết quả đặc biệt. Ông tốt nghiệp bằng Kinh tế Quốc tế tại Đại học Johns Hopkins và bằng MBA của Đại học Duke. Người thứ 2 là Sari Wilde, là Phó chủ tịch nhân sự tại Gartner, chuyên quản lý các đội nhóm toàn cầu tập trung vào việc tạo ra các nghiên cứu và sản phẩm để cải thiện kết quả vốn nhân lực. Cô đã nghiên cứu các tổ chức trong hơn 15 năm, tư vấn cho các giám đốc điều hành tại hàng trăm công ty đứng đầu Hoa Kỳ về thực hành quản lý tài năng và lãnh đạo của họ.
Làm một nhà quản lý có khó không?
Làm một người quản lý thì bạn sẽ luôn phải đối mặt với nhiều thách thức, phải cáng đáng nhiều trách nhiệm nặng nề, những trách nhiệm đó có thể kể tới như: gắn kết nhân viên mới, tuyển dụng nhân viên mới, truyền đạt công việc,… Như vậy có nghĩa là những người làm quản lý sẽ là những con người bận rộn, thường xuyên bị cuốn vào những cuộc họp hơn so với những người đồng trang lứa với họ. Không những thế, tác giả của cuốn sách còn đưa ra 3 thay đổi của thời đại khiến cho công việc này càng trở nên “khó nuốt” hơn, cụ thể như sau:
+) Thứ nhất: Những chuyển dịch trong nền kinh tế vĩ mô khí công việc quản lý ngày càng khó khăn hơn.
+) Thứ hai: Công việc ngày càng phụ thuộc lẫn nhau.
+) Thứ ba: Công việc ngày càng khó dự đoán.
Vậy, hệ quả của những thay đổi này là nhà quản lý giờ đây phải gánh thêm nhiều trách nhiệm phức tạp hơn, vậy nên câu trả lời cuối cùng cho câu hỏi đặt ra là: “Làm một nhà quản lý không hề dễ!”
Bạn là kiểu nhà quản lý nào?
Người xưa có câu: “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”, bởi vậy nên hiểu rõ bản thân mình có lẽ là điều quan trọng nhất. Và để hiểu rõ mình là nhà quản lý kiểu nào, tác giả đã tổng quát hóa và đưa ra 4 kiểu nhà quản lý phổ biến để giúp bạn nhận biết bản thân mình rõ hơn, cụ thể như sau:
+) Nhà quản lý kiểu Giáo viên: Kiểu nhà quản lý phát triển nhân viên thông qua kiến thức và kinh nghiệm của cá nhân, đưa ra phản hồi mang tính chất khuyên răn và chi phối sự phát triển của nhân viên.
+) Nhà quản lý kiểu 24/7: Kiểu nhà quản lý thường xuyên, liên tục đưa ra hướng dẫn, “lèo lái” sự phát triển của nhân viên và đưa ra phản hồi về một tập kỹ năng rộng lớn.
+) Nhà quản lý kiểu NGƯỜI KẾT NỐI: Kiểu nhà quản lý giới thiệu nhân viên với người khác trong hoạt động đào tạo và phát triển, tạo ra được không khí làm việc nhóm tích cực trong khi vẫn đưa ra phản hồi trọng tâm cho nhân viên.
+) Nhà quản lý kiểu Người cổ vũ: Kiểu nhà quản lý áp dụng phương pháp “Không can dự”, họ đưa ra những phản hồi tích cực có tính khích lệ tinh thần và để nhân viên tự quyết định sự phát triển của bản thân.
Có lẽ các bạn sẽ thắc mắc rằng tại sao mình lại viết in hoa chữ người kết nối, không phải do mình viết sai chính tả, mà đây là gợi ý rằng chúng ta nên trở thành một người quản lý theo xu hướng này! Theo dữ liệu thống kê của tác giả đã đưa ra, tính theo hiệu suất làm việc thì Nhà quản lý kiểu NGƯỜI KẾT NỐI tăng tới 26% hiệu quả công việc, kế theo đó là nhà quản lý kiểu Người cổ vũ tăng 9%, kiểu Giáo viên tăng 7%, và cuối cùng và cũng có lẽ là thảm hại nhất, đó là nhà quản lý kiểu 24/7 gây sụt giảm hiệu suất tới 8%, thật khó tin phải không nào?
Nhưng còn 1 điều khác khó tin hơn cả những con số ở trên nữa, đó là việc: Đa số các nhà quản lý hiện nay đều thuộc kiểu người Quản lý 24/7, hoặc là đang hướng tới để trở thành kiểu người quản lý này!
Lý do gì khiến kiểu Nhà quản lý 24/7 trở thành “bại tướng” trong 4 kiểu nhà quản lý?
Trên thực tế, khi nhà quản lý 27/4 trung thành tuyệt đối với phương pháp của mình, họ chỉ làm giảm hiệu suất lên tới 8%. Nói cách khác, nhà quản lý 24/7 thường đưa ra quá nhiều phản hồi so với mức người ta có thể “nhai được”. Có khi họ đưa ra những lời khuyên chẳng liên quan gì tới vấn đề mà cấp dưới gặp phải. Và cuối cùng, họ đưa ra lời khuyên cho người khác trong cả những lĩnh vực mà họ thiếu kiến thức chuyên môn nên chỉ dẫn có thể sai lầm. Vậy, sau tất cả những việc này thì hậu quả là nhân viên làm việc ít hiệu quả hơn, ít nhiệt tình hơn và giảm nguyện vọng muốn gắn bó với công việc. Bây giờ hãy cùng mình mổ xẻ sâu hơn những nguyên nhân này xem sao nhé!
- Văn hóa “Thường trực”: Chúng ta gần như không thể tránh được trạng thái “đang hoạt động”, nhất là khi điện thoại thông minh, các ứng dụng,… hiện diện ở mọi nơi, kết nối chúng ta với mọi người ở bất kỳ nơi nào, bất kỳ lúc nào, những công cụ đó gắn chặt chúng ta với các dự án, email, các vấn đề phát sinh và thời hạn hoàn thành nhiệm vụ. Văn hóa “thường trực” thể hiện ở cách chúng ta quản lý. Với một mong muốn tốc độ cao hơn, nhiều thông tin hơn và quyết định nhanh chóng hơn khắc họa cách chúng ta tương tác với nhân viên. Từ đó hệ quả là nhà quản lý cho rằng họ cần áp dụng nhiều chiến lược quản lý 24/7, từ đó khiến cho không ít người cảm thấy áp lực khi phải đào tạo, hướng dẫn cấp dưới trực tiếp ngày càng nhiều
- Nhà quản lý còn nhiều thiếu sót: Các nhà quản lý có xu hướng là thường xuyên đào tạo và phản hồi cho nhân viên, liệu điều này có thật sự tốt? Thường thì việc nhà quản lý thiếu kiến thức chuyên môn,không thể hiểu động cơ của một người, hay là chịu áp lực về thời gian là những trở ngại chính cho việc đào tạo và phản hồi thường xuyên. Điều đó đặt họ vào thế tiến thoái lưỡng nan.
- Những lầm tưởng tai hại trong tư duy:
+) Nhà quản lý nên dành nhiều thời gian hơn cho hoạt động đào tạo.
+) Nhà quản lý (luôn luôn) biết nhân viên cần gì.
+) Nhà quản lý là đối tượng tốt nhất để thực hiện hoạt động đào tạo, phản hồi.
Đến đây mình xin phép thôi “bàn tán” về phương pháp 24/7 và tập trung hơn vào “ngôi sao” của chúng ta, không gì khác đó chính là phương pháp quản lý theo phương pháp NGƯỜI KẾT NỐI, điều gì khiến phương pháp này trở nên đặc biệt, hiệu quả và tăng hiệu quả làm việc của nhân viên lên tới 26%? (Vượt xa 2 phương pháp còn lại là theo kiểu Giáo viên và Người cổ vũ) Cùng mình tìm hiểu nhé!
Nhà quản lý kiểu kết nối:
Như mình đã trình bày ở trên, kiểu nhà quản lý giới thiệu nhân viên với người khác trong hoạt động đào tạo và phát triển, tạo ra được không khí làm việc nhóm tích cực trong khi vẫn đưa ra phản hồi trọng tâm cho nhân viên sẽ được được gọi là nhà quản lý kiểu người kết nối. Chữ kết nối ở đây bao gồm 3 kết nối sau:
+) Kết nối nhân viên: Họ kết nối nhân viên bằng cách xác định nhu cầu phát triển riêng của nhân viên và cá nhân hóa bằng phương pháp đào tạo, phản hồi.
+) Kết nối nhóm: Họ kết nối nhân viên với đồng nghiệp để phát triển bằng cách tạo ra một môi trường làm việc nhóm ghi nhận và khuyến khích đào tạo đồng cấp.
+) Kết nối tổ chức: Họ giúp nhân viên học hỏi và kết nối với đúng người, đúng cơ hội trong và ngoài tổ chức để đào tạo và phát triển.
3 Mối kết nối này được đặt trong tổng hòa như sau: Kết nối nhân viên < Kết nối nhóm < Kết nối tổ chức.
Kết nối nhân viên: 3 nguyên tắc
+) Nguyên tắc 1: Đầu tư mạnh tay vào khâu tìm hiểu.
Bước đầu tiên là xây dựng niềm tin của nhân viên với mình. Để xây dựng niềm tin, Người kết nối đặt câu hỏi khuyến khích nhân viên cởi mở về nhu cầu, sở thích và nguyện vọng của chính bản thân họ. Họ cũng không ngừng thể hiện sự hỗ trợ nhân viên cả trong và ngoài công việc hiện tại. Tuy nhiên, chỉ đặt câu hỏi và thể hiện sự ủng hộ thôi thì chưa đủ. Người kết nối biến lời nói thành sự thật. Người kết nối chứng minh niềm tin dành cho nhân viên thông qua hành động, cho dù đó là yêu cầu họ trình bày trước hội đồng; giúp họ giải quyết những công việc tiếp theo; hay cho họ thêm “đất diễn” để dẫn dắt đội nhóm của riêng mình. Mặc dù xây dựng niềm tin nghe có vẻ là ý tưởng đơn giản, nhưng đây là một bước tiên quyết, đặt nền móng cho kết nối với nhân viên.
Bước tiếp theo là đặt câu hỏi trong tình huống cụ thể, đặt câu hỏi khi đào tạo có thể giải phóng tiềm năng của một con người và hé mở những vấn đề cản trở thành công của họ. Những câu hỏi dựa trên tình huống cụ thể sẽ giúp thấu hiểu sâu sắc nhân viên và thách thức cụ thể mà họ đang phải đối mặt. Vậy câu hỏi nào là tốt nhất? Lý tưởng là những câu hỏi này nên làm sáng tỏ được giả định, kích thích sự sáng tạo và tạo ra nhiều triển vọng.
Bước cuối cùng là hãy luyện tập lắng nghe một cách chủ động. Người ta nói kẻ thành công phải là một kẻ biết lắng nghe, câu này quả là không sai. Lắng nghe thì có 2 dạng là lắng nghe thường lệ và lắng nghe 1 cách chủ động, vậy để trở thành 1 người nghe chủ động, ta cần làm như sau: Chỉ lắng nghe -> Lặp lại những điều bạn đã nghe -> Lắng nghe cả những điều không được nói ra -> Tập trung vào từng chi tiết nhỏ -> Tìm ra điều gì đó để đồng cảm -> Sử dụng toàn bộ cơ thể để lắng nghe. Có thể sẽ không phải theo thứ tự trên nhưng bạn nên có đủ tất cả các bước trên.
+) Nguyên tắc 2: “Đào tạo” con người, không là vấn đề!
Mặc dù phương pháp Người kết nối “thắng đậm” trong việc tạo ra tác động vượt trội lên nhân viên và đưa đến kết quả tích cực, một yếu tố quan trọng khác chính là cách tiếp cận linh động, phù hợp với nhu cầu của cấp dưới! Linh động từ cách đặt câu hỏi, cách thay đổi hành vi của bản thân cho phù hợp cho tới linh động mức độ sẵn sàng phát triển (Sự thành thạo, học hỏi nhanh, động lực cá nhân) và linh hoạt với khả năng tiếp nhận.
+) Nguyên tắc 3: Tích cực nhưng cũng cần phải cứng rắn.
Các nhà quản lý phải thận trọng đưa lời phản hồi tiêu cực vào hai ý kiến tích cực, hay nói cách khác là thế “bánh mì kẹp thịt”. Chẳng một kẻ nào lại chịu được chê trong thế chê cả, bởi vậy nên hãy khéo léo để chuyển thành chê trong thế khen nhé. Một điều quan trọng nữa là khi khen thì nên khen ở chỗ nhiều người để tạo hiệu quả, khi chê, nếu là những việc nghiêm trọng thì nên tránh chê ở chỗ đông người, được vậy thì còn lý do nào để nhân viên không “bán mạng” cho bạn nữa?
Kết nối đội nhóm:
Kỹ năng làm việc nhóm trong thời đại nay thì có lẽ chẳng cần phải bàn cãi nữa, trong một nhóm thì sẽ luôn có nhiều người trội hơn ở nhiều mặt khác nhau, vậy chẳng phải thật tuyệt vời khi chúng ta có thể trở thành một “bộ não chung”, một “bộ não” phải nói là tuyệt vời nhất, bởi chẳng có 1 trong nhóm có thể thông minh hơn cả nhóm gộp lại được. Hãy nhớ rằng, người giỏi nhất không phải là người làm mọi thứ, vậy nên đừng cố gắng ôm đồm quá nhiều việc vào bản thân nhé!
Về quy tắc kết nối đội nhóm thì cũng có 3 quy tắc như sau:
1. Dùng động cơ thúc đẩy điều chỉnh môi trường nhóm (Xác định và giám sát động cơ thúc đẩy): Người kết nối tìm hiểu điều gì thu hút các cá nhân và nhóm để có thể hình thành phương pháp quản lý thích hợp và đảm bảo mỗi thành viên trong nhóm đều hướng đến thực hiện mục tiêu chung.
2. Xác định và nắm bắt các khác biệt cá nhân (Tìm hiểu giá trị của sự hòa nhập, Khuyến khích các xung đột hữu ích): Người kết nối khuyến khích các thành viên trong nhóm chia sẻ quan điểm, nền tảng và kinh nghiệm riêng, từ đó họ sử dụng những khác biệt này để xây dựng niềm tin của nhóm, phát triển những kỹ năng mới và cải thiện hiệu quả.
3. Chính thức hóa hoạt động chia sẻ kỹ năng giữa các thành viên (Khuyến khích chia sẻ kỹ năng, Giúp nhân viên vượt qua rào cản để chia sẻ): Người kết nối tạo điều kiện thuận lợi cho nhân viên phát triển lẫn nhau bằng cách chính thức hóa hoạt động chia sẻ thông tin, điểm mạnh và nhu cầu trong toàn nhóm.
Nguyên tắc kết nối tổ chức
Sau khi kết nối với nhân viên, kết nối với đội nhóm thì chúng ta cùng đến với kết nối cuối cùng và cũng là kết nối bao quát nhất: Kết nối tổ chức. Nói đến kết nối tổ chức, tác giả muốn ám chỉ những tương tác với một cá nhân khác phù hợp, hoặc một “mảnh ghép hoàn hảo”, để đưa ra chỉ dẫn, lời khuyên hoặc kiến thức cần thiết cho mục đích phát triển kỹ năng. Những kết nối này có thể nằm trong tổ chức, hoặc ở bên ngoài, từ công ty đối tác, khách hàng. Về nguyên tắc thì cũng dựa trên 3 nguyên tắc như sau:
1. Trở thành người lập bản đồ (Khám phá các kết nối phát triển tường minh (và kết nối ẩn), Mở rộng bản đồ): Nhà quản lý kết nối giúp nhân viên hiểu ra những mối quan hệ phù hợp nhất có thể ở trong hoặc ngoài tổ chức. Điều đó không có nghĩa là họ phải lập sơ đồ tổ chức theo nghĩa đen, mà thay vào đó, họ cần phát hiện và tận dụng những đầu mối quan trọng để biết kỹ năng nào tập trung ở đâu.
2. Phát triển thói quen khởi động và điều hòa (Thay đổi quy mô phát triển của các huấn luyện viên): Nhà quản lý kết nối không “đem con bỏ chợ”. Thay vào đó, họ đóng vai trò một “huấn luyện viên năng động”, chủ động chuẩn bị cho nhân viên kết nối với người khác và cùng nhân viên cân nhắc về mối liên hệ đó sau khi hình thành.
3. Làm hình mẫu cho kết nối phù hợp nhất: Trong khi giới thiệu nhân viên với các cá nhân trong và ngoài tổ chức để phát triển, bản thân nhà quản lý cũng đóng vai trò là một kết nối và tạo cơ chế để giúp người khác tìm thấy kết nối phù hợp nhất.
Vậy là sau bài viết của mình ở trên, mình đã giúp các bạn nhận biết mình là kiểu người quản lý nào trong 4 kiểu người quản lí, giúp bạn nhận ra tại sao kiểu nhà quản lý 24/7 lại là một kiểu “thất bại” trong khi kiểu nhà quản lý người kết nối lại đem lại sự “thăng hoa” trong cách quản lý. Kế tiếp đó là “cách để trở thành” một người quản lý kết nối với 3 hạng mục cần kết nối gồm: Kết nối cá nhân, nhóm và tổ chức với tổng cộng 9 quy tắc quan trọng. Hi vọng bài viết này sẽ giúp ích cho các bạn. Xin cảm ơn!
Không có quá nhiều cảnh ngôn tình lãng mạn, không phải cuốn sách nói về những điều tươi đẹp của thanh xuân. Nhưng "Thời niên thiếu của anh và em" vẫn tạo dấu ấn đặc biệt đối với tớ.
Bắc Dã và Trần Niệm đều đáng thương. Một người bị bố mẹ bỏ rơi, người còn lại là nạn nhân của bạo lực học đường. Thanh xuân của họ không phải là hình ảnh đẹp nhất nhưng nó là độc nhất. Một Bắc Dã có thể vì tình yêu của mình mà đứng dậy đấu tranh, mặc dù hành động của cậu ấy là sự bốc đồng của tuổi trẻ. Tình yêu có thật sự cần chứng minh bằng lời tỏ tình ngọt ngào hay lời hứa đi cùng nhau đến cuối con đường không? Nhưng tình yêu của Bắc Dã và Trần Niệm không cần phải nói ra ,mỗi một hành động của họ cũng đủ để cảm nhận được tình yêu ấy đẹp đến nhường nào. Hoá ra một Bắc Dã côn đồ không nhận được sự giáo dục đầy đủ ấy là người có tâm hồn sạch sẽ, cậu luôn cố gắng thậm chí là bất chấp cả tương vì muốn cô gái cậu thích có một kết cục tốt đẹp nhất. Tớ không biết Bắc Dã có phải là đại diện cho cậu thiếu niên không có kinh nghiệm sống hay là sự bốc đồng thiếu suy nghĩ của tuổi trẻ hay không? Nhưng tớ luôn cảm thấy Trần Niệm thật may mắn vì giữa mảng màu tối của thanh xuân ấy Trần Niệm được Bắc Dã bảo vệ. Trần Niệm đại diện cho nạn nhân của bạo lực học đường nhưng cô gái ấy vẫn mạnh mẽ theo cách của riêng mình. Cuộc gặp gỡ định mệnh của họ và tình huống lấy điện thoại ra báo cảnh sát của Trần Niệm khi thấy một đám côn đồ đang hành hung Bắc Dã cũng đủ để cảm nhận được Trần Niệm lương thiện đến mức nào.
Bắc Dã vẫn luôn hoàn hảo trong mắt tớ, cậu không phải là hình tượng soái ca cool ngầu như trong truyện ngôn tình khác. Mà Bắc Dã xuất hiện trong “Thời niên thiếu của anh và em” là cậu bé không có tiền đồ, thiếu tình thương từ bố mẹ nhưng cậu lại rất đáng để ngưỡng mộ.
"Con người tôi không có gì cả, tôi không có não, không có tiền, cũng không có tương lai. Nhưng tôi thích một người và tôi muốn cho cô ấy một kết cục tốt đẹp nhất". Điều gì đã thức tỉnh sự ấm áp vốn có của Bắc Dã? Khi cậu chỉ là một thằng côn đồ không có tương lai, nhưng lại muốn dành tất cả những gì tốt đẹp cho cô gái cậu ấy thích. Tớ cảm thấy Trần Niệm chính là lí do để Bắc Dã có thể làm nhiều chuyện ngông cuồng của tuổi trẻ đến vậy.
Trần Niệm là hình tượng một cô gái có nội tâm sâu sắc và cách cô thể hiện tình cảm với Bắc Dã cũng rất đặc biệt. Cảm xúc cả hai dành cho nhau cảm động đến mức khó có thể khắc hoạ nó bằng ngôn từ. Tớ luôn cảm thấy bất công với Trần Niệm khi cô gái ấy phải chịu quá nhiều thiệt thòi và sự thiếu công bằng. Còn với Bắc Dã thì khác cậu ấy đã phá vỡ mọi tiêu chuẩn soái ca, cậu không giỏi giang, không có đầy đủ tình thương từ bố mẹ nhưng Bắc Dã lại rất ấm áp. Cả 2 đều ở trong bóng tối họ chính là tia sáng của nhau chiếu rọi vào những điều tốt đẹp ở tương lai.
Có thể chúng ta không may mắn như Trần Niệm gặp được chàng trai nói “Em chỉ cần tiến về phía trước, anh nhất định sẽ ở phía sau cậu” nhưng chỉ cần chúng ta tự bảo vệ bản thân theo cách tốt nhất thì thanh xuân này không sống hoài sống phí.
Trong sách có một câu thoại thế này: “Trưởng thành giống như môn nhảy cầu vậy, đừng nghĩ ngợi gì cả, chỉ cần nhắm mắt lại và nhảy là được. Trong làn nước ấy sẽ có đá, có cát, có vỏ sò. Nhưng không sao hết, chúng ta đều là như vậy mà trưởng thành mà.” Đúng vậy đáp án của trưởng thành không phải là chúng ta hoàn hảo ở mọi mặt trong mắt mọi người. Mà trưởng thành là khi chúng ta sống cho bản thân, biết rằng ngoài bản thân ra thì không ai có thể dẫn bước chúng ta đi.
Thanh xuân ấy đã có một Bắc Dã hi sinh tất cả tuổi trẻ để bảo vệ Trần Niệm.
Những trích dẫn hay trong sách
1. Tình yêu là thứ không cách nào giấu được, dù miệng không nói thành lời, thì ánh mắt cũng sẽ thổ lộ tất cả.
2. Một trong những điều kỳ diệu của cuộc sống chính là, bạn sẽ mãi mãi không bao giờ biết được chuyện gì sẽ xảy ra trong một giây tiếp theo.
3. Chúng ta sống dưới đáy xã hội, nhưng luôn có người ngước lên bầu trời đầy sao.
4. Có một người chỉ có thể tiến vào trái tim em, nhưng không có cách nào bước vào cuộc sống của em.
5. Anh chỉ có thể theo phía sau em, giống như bóng hình đuổi theo tia sáng kia.
6. Thi đại học xong, chúng ta liền trở thành người lớn. Nhưng mà chưa từng có tiết học nào dạy chúng ta làm thế nào để trở thành người lớn.
7. Anh muốn sống cùng em tại một thị trấn nhỏ nào đấy, ngắm hoàng hôn bất tận và tiếng chuông ngân dài. Nhưng điều đó quá xa nên anh muốn trở thành chiếc chìa khóa, luồn vào sợi dây đỏ, để đeo trên cổ em, nằm ở vị trí tim em.
8. Nguyện cho mỗi người thiếu niên các bạn đều có thể có được một thời niên thiếu tràn ngập yêu thương, ấm áp.
9. Em chỉ cần tiến về phía trước, anh nhất định sẽ ở phía sau em.