Sự khác biệt giữa
người giàu và người nghèo – Phần 4
Người giàu rộng rãi,
Người nghèo ki bo
Một
hôm, tôi đến mua đồ ăn trưa tại một cửa hàng bánh sandwich. Một chàng trai
khoảng 19 tuổi phục vụ tôi. Tổng số tiền phải trả không đến 5 đô- la, nhưng tôi
đưa cậu ta 10 đô-la. Khi cậu ta trả lại tôi 5 đô-la và một ít xu lẻ, tôi đút
những đồng xu vào túi và đưa cậu ta 5 đô-la. “Đây là tiền boa cho cậu”, tôi
nói.
Trong
một giây, cậu thanh niên có vẻ bối rối, sau đó cậu ta nói: “Ông nói thật à?”
“Ừ”,
tôi trả lời.
“Trời
đất!” Cậu ta reo lên, không thể tin được tôi lại cho cậu ấy 5 đô-la. Phản ứng
của cậu trước 5 đô-la tôi cho thật đáng ngạc nhiên.
Khoảng
1 tuần sau, tôi quay trở lại đúng cửa hàng bánh đó. Lần này là một phụ nữ da
đen lớn tuổi phục vụ tôi. Hóa đơn của tôi khoảng gần 8 đô-la, tôi đưa cho cô ấy
tờ 20 đô-la. Khi cô trả lại tiền, tôi cầm những đồng lẻ và đưa cho cô 10 đô-la.
“Đây là tiền boa cho cô!” tôi nói.
Người
phụ nữ ngạc nhiên: “Thật sao?” “Vâng,” tôi trả lời. “Chúa phù hộ cho cô!”
Người
phụ nữ mừng rỡ reo lên “Chúa ơi! Cảm ơn ngài!”
Phản
ứng của cô ấy khiến tôi mỉm cười khi bước ra khỏi tiệm bánh. Nếu chỉ trả đúng 5
đô-la hay 10 đô-la, tôi sẽ chẳng thể nào có được cảm giác như vậy khi thấy phản
ứng của họ.
Hãy học cách hào phóng
Hào
phóng đem lại cho bạn niềm vui. Bạn sẽ thấy rất thoải mái nếu trao đi từ tận
đáy lòng. Tôi đã cho tiền những người hoàn toàn lạ mặt trong vô số dịp, và sẽ
tiếp tục làm như vậy đến hết cuộc đời. Hào phóng là một thói quen tốt; để chắc
chắn rằng đồng tiền không kiểm soát được bạn.
Có
lần tôi nghe một thầy giảng đạo nói về một bài kiểm tra để phát hiện bạn sở hữu
đồng tiền hay đồng tiền sở hữu bạn. Bài kiểm tra là: hãy cho chúng đi. Nếu bạn
có thể làm điều đó, nghĩa là bạn sở hữu tiền bạc. Còn nếu không, tức là tiền
bạc đang sở hữu bạn.
Những câu chuyện khác
Một
lần tôi đang lái xe trên một con đường lớn trong thị trấn lúc 9 giờ tối. Trời
mưa và gió thổi lạnh buốt. Tôi lái xe qua một phụ nữ đang đi bộ bên lề đường.
Tôi không có thói quen cho phụ nữ lạ đi nhờ xe, nhưng tôi cảm thấy ái ngại khi
cô ấy phải đi bộ dưới trời mưa lạnh. Tôi quay xe trở lại và tới hỏi xem cô ấy
có muốn đi nhờ hay không. Người phụ nữ đồng ý và lên ngồi bên cạnh ghế lái. Tôi
hỏi cô ấy định về đâu, rồi cô ấy trả lời.
Vài
giây im lặng, sau đó cô ấy hỏi tôi: “Tôi có thể chạm vào anh không?” Trời ơi,
tôi đã cho một cô gái làng chơi đi nhờ xe của mình!
Tôi cười lớn và nói: “Không, cô không được
chạm vào tôi!” Với giọng điệu sợ hãi, cô nói: “Anh là cảnh sát, đúng không?”
Tôi lại cười lớn và nói: “Không, tôi không phải là cảnh sát.” “Vậy tại sao anh
không cho tôi chạm vào người anh?”
Tôi
cho cô ấy xem chiếc nhẫn cưới và nói: “Bởi vì tôi đã có một gia đình rất hạnh
phúc.”
Cô
ấy thành thực xin lỗi tôi. Tôi hỏi: “Này, nếu giờ tôi cho cô một ít tiền, cô sẽ
không lang thang ngoài đường đêm nay nữa chứ?”
Cô
ấy ngay lập tức trả lời: “Vâng! Tất nhiên rồi!”
Tôi
hỏi cô ta cảm thấy như thế nào khi phải nuôi thân bằng việc làm gái bán hoa. Cô
ấy trùng giọng xuống trả lời: “Tôi có hai đứa con nhỏ ở nhà và tôi phải mua đồ
ăn cho chúng. Giờ mẹ tôi đang giúp tôi trông hai đứa nhỏ.” Tôi cảm giác cô ấy
nói thật, nên tôi đưa cô ấy đến cửa hàng tạp hóa để mua những thứ cần thiết. Cô
gái khiên cưỡng đồng ý.
Khi
chúng tôi ở trong cửa hàng, cô có vẻ ngần ngại không muốn bỏ bất cứ món hàng gì
vào giỏ. Cô chọn một vài thứ như sữa và bánh mì. Tôi hỏi: “Cô còn muốn mua gì
nữa không?” Cô ta không biết trả lời sao, tôi lại gợi ý:
“Thế
còn bơ đậu phộng, kẹo dẻo hay ngũ cốc thì sao?” Cô gái đồng ý. Tôi cũng mua vài
hộp bánh quy và một số thứ khác. Tổng hóa đơn là hơn 40 đô- la.
Cô
cảm ơn tôi vài lần khi chúng tôi ở bãi đỗ xe. Chúng tôi quay lại xe và tôi hỏi
địa chỉ nhà cô ta. Cô sống trong một căn nhà di động cách nơi tôi cho cô ta đi
nhờ xe khoảng gần 5 km. Khi chúng tôi về đến gần nhà cô gái, tôi nhìn thấy một
phụ nữ đang đứng trên thềm cửa.
Cô
gái trẻ nhảy khỏi xe tôi và hét lên: “Mẹ ơi, mẹ ơi! Con gặp người đàn ông này,
anh ta mua đồ ăn cho chúng ta mẹ ạ! Mai bọn trẻ có sữa uống buổi sáng rồi!” Sau
đó cô nói: “Và anh ấy rất yêu vợ, để con kể cho mẹ nghe!”
Mẹ
cô gái bước ra ngoài thêm một chút và hỏi tôi: “Anh có phải là thiên thần hay
không vậy?”
“À
vâng, chắc là vậy!” Tôi trả lời.
Cô
gái trẻ đưa túi đồ ăn cho mẹ đem vào nhà và nói cảm ơn tôi thêm vài lần nữa.
Khi cô chuẩn bị quay vào nhà, tôi nói: “Chờ một chút! Lại đây, tôi có cái này
cho cô.” Cô bước đến chỗ tôi và tôi đưa cho cô ta 100 đô-la. Cô gái không biết
nói gì. Tôi bèn nói: “Tiền này để cô mua thêm đồ ăn vào mấy ngày tới cho bọn
trẻ. Chúc ngủ ngon!” Cô ta lại cảm ơn tôi lần nữa. Tôi quay lại xe và trở về
nhà.
Có
rất nhiều cơ hội để chúng ta thể hiện sự hào phóng mỗi ngày. Hào phóng chắc
chắn sẽ đem lại hạnh phúc. Còn tham lam chắc chắn sẽ dẫn tới đau khổ.
Tôi
biết mình không thể giúp người phụ nữ đó giải quyết vấn đề của cô ta về lâu
dài, nhưng ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra với cô ta đêm hôm đó? Một lý do
tôi viết sách và nói chuyện ở các buổi hội thảo về thành công là để truyền cho
mọi người kiến thức giúp họ tiến bộ về lâu dài, nếu họ muốn như thế.
Mặc
dù tôi có rất nhiều câu chuyện khác về sự hào phóng, nhưng tôi sẽ chỉ kể thêm
hai câu chuyện khác ở đây.
Một
hôm tôi đang ngồi trong chiếc xe bán tải của mình tại bãi đỗ xe gần sông
Halifax. Bố và tôi đang bàn bạc về ý tưởng mở một cửa hàng nội thất nữa vào lúc
đó. Trong khi chúng bàn về các khả năng khác nhau, tôi để ý thấy một người đàn
ông da đen ngồi trong một chiếc xe cũ cà tàng cạnh đó. Ông ta đang nhìn đăm đăm
vào khoảng không và có vẻ đang nghĩ ngợi gì miên man lắm. Tôi cảm thấy có gì đó
thúc giục tôi phải cho ông ta 100 đô-la. Khi tôi và bố nói chuyện xong, tôi ra
khỏi xe và bước tới chiếc xe của ông ta.
Kính
cửa sổ xe ông ta đang mở và tôi nói: “Xin lỗi…” Người đàn ông giật mình và
ngẩng lên nhìn tôi. Trước khi ông ta kịp nói gì, tôi nói: “Tôi chỉ muốn cho ông
cái này và mong Chúa phù hộ cho ông.” Người đàn ông nhìn tờ 100 đô-la, chậm rãi
nhận nó, nhưng chẳng nói lời nào. Ông ta không nói được một lời. Tôi thấy lúng
túng bèn nói: “Uhm… Chúa phù hộ cho ông!”
Khi
tôi quay đi được một bước, người đàn ông mới lên tiếng: “Chờ một chút.” Tôi
bước lại phía cửa kính và ông ta nói: “Tôi chỉ đang ngồi đọc cuốn sách này
thôi.” Tôi đã không để ý cuốn sách trên tay ông ta. Ông quay cuốn sách lại để
tôi có thể nhìn thấy tựa đề. Đó là một cuốn sách nhỏ mang tên “Sức mạnh sáng
tạo của Chúa”.
Tôi
mỉm cười một lần nữa và nói: “Vâng, Chúa phù hộ cho ông.” Người đàn ông vẫn không nói gì còn tôi thì
quay trở lại xe và đi khỏi.
Một
lần nữa, tôi biết mình không giải quyết được vấn đề lâu dài của người đàn ông
đó, nhưng ai mà biết được ông ta đang nghĩ gì? Có thể ông ta đang cầu nguyện
một thứ gì đó, và tờ 100 đô-la là một dấu hiệu cho ông. Điểm mấu chốt của câu
chuyện là: hãy hào phóng.
Không
phải người giàu nào cũng rộng rãi về tiền bạc, nhưng những người hạnh phúc đều
hào phóng! Hầu hết người giàu đều tin vào luật “gieo và gặt”. Họ coi đồng tiền
là hạt giống và rằng nếu hào phóng, họ sẽ nhận lại tiền bạc.
Người
giàu không chỉ cho nhiều, mà còn nhận lại rất nhiều. Họ có niềm tin rất khác
biệt về việc nhận so với người nghèo. Họ tin rằng mình xứng đáng được nhận vì
họ hào phóng. Theo kinh nghiệm của tôi, những người nghèo không được nhận
nhiều. Tôi tin đó là vì họ không cảm thấy mình xứng đáng. Làm sao họ có thể
xứng đáng, nếu họ không hào phóng?
Một câu chuyện nữa…
Sau
khi buổi hội thảo tại Charlotte, Bắc California kết thúc, khoảng 11h30 tối, tôi
và vợ rất đói, vì thế chúng tôi lái xe loanh quanh và tìm thấy một cửa hàng
Domino’s Pizza trong một khu mua sắm nhỏ. Tôi vào gọi pizza và quay lại xe để
chờ. Tôi đứng cạnh xe, còn vợ tôi ở trong xe với cánh cửa xe mở, và chúng tôi
đang nghe nhạc. Lúc đó, một đám khoảng 8 cậu nhóc da đen, khoảng chừng 10 đến
15 tuổi tiến lại từ phía cửa khu mua sắm. Bằng trực giác, tôi cảm nhận được lũ
trẻ đang chuẩn bị gây sự với chúng tôi.
Khi
đám trẻ tiến tới gần chiếc xe của chúng tôi, một trong những đứa nhỏ nhất tiến
đến phía tôi. Cậu bé có vẻ lớn nhất trong nhóm bèn nắm lấy cánh tay cậu ta và
nói: “Này, không được đâu. Đừng.” Bọn nhóc bước thêm vài bước và rẽ vào đường
đi bộ bên cạnh khu mua sắm.
Vợ
tôi trông thấy bọn trẻ đi qua, nhưng không để ý thấy điều gì nữa cả. Tôi hỏi cô
ấy xem chúng tôi có nên mua cho bọn trẻ một chiếc pizza hay không. Vợ tôi mỉm
cười và nói: “Vâng.”
Tôi
bước tới đoạn rẽ và bọn trẻ đã đi được khoảng 20 mét. Cậu nhóc nhỏ nhất định
gây sự với tôi lúc nãy lại nhìn thấy tôi và nói: “Này, chúng mày. Nhìn kìa.”
Sau đó cậu ta rút ra một khẩu súng và chĩa thẳng vào mặt tôi. Cậu bé lớn nhất
một lần nữa lại can ngăn và giằng lấy súng từ tay cậu ta, sau đó hỏi tôi: “Ông
muốn gì?”
Tôi
hơi nhún vai, nói: “Tôi chỉ muốn mua cho các cậu một cái pizza, nếu các cậu
muốn.”
“Thật
chứ?” Cậu ta hỏi lại. “Đúng thế.”
“Tại
sao ông lại muốn mua pizza cho chúng tôi?” cậu ta hỏi.
“Tôi
chỉ muốn làm một việc tốt cho các cậu. Có muốn không nào?” Tôi trả lời.
“Có,”
cậu bé nói và tất cả chúng đều bước tới phía tôi. Tôi hỏi chúng thích ăn loại
gì và vào cửa hàng gọi pizza cho chúng.
Khi
tôi ở trong cửa hàng, bọn trẻ hỏi vợ tôi rằng tôi có phải là cảnh sát và đang
định bắt chúng hay không. Cô ấy nói không. Chúng còn hỏi vậy tại sao tôi lại
muốn mua pizza cho chúng. Cô ấy bèn giải thích rằng chúng tôi thích hào phóng
như vậy.
Tôi
bước ra và cùng bọn trẻ chờ đợi khi cửa hàng đang chuẩn bị pizza. Tôi nói
chuyện với chúng về ước mơ và hy vọng của chúng, mặc dù dường như chúng chẳng
có mơ mộng hay mong muốn gì cả. Chúng khá ít lời, dè dặt và tỏ ra rất biết ơn
khi chiếc pizza được mang tới. Tôi nói với chúng thêm vài phút nữa về việc hy
vọng những điều tốt đẹp sẽ đến với chúng, sau đó chúng tôi chào tạm biệt nhau.
Hào
phóng là bằng chứng cho lòng tốt và tình yêu thương. Nó đem lại lợi ích cho
người cho nhiều như, thậm chí nhiều hơn, người nhận.
Người giàu rộng rãi, người nghèo ki bo.
Một quyển sách có thể giúp bạn đạt được ước mơ
của mình – NGƯỜI GIÀU NHẤT THẾ GIỚI, đặt hàng ngay bây giờ - Mua sách trên TIKI
